Hệ Liệt Cửu Bà: Ngộ Sát

Chương 4

24/06/2025 11:56

Tôi lấy ra một tờ bùa, kết ấn bằng một tay rồi thoăn thoắt ném đi. Chỉ trong chớp mắt, không khí căn phòng bỗng lạnh toát.

Trong chiếc gương bát quái đặt trên bàn thờ, tôi thấy một nữ q/uỷ mặc áo xanh, tay chân lủng lẳng, tóc dài che kín mặt đã lặng lẽ hiện ra sau lưng mình.

Qua lớp gương, đôi bàn tay trắng bệch từ từ đặt lên vai tôi. Tôi khép mắt, thả lỏng tận hưởng cảm giác dễ chịu từ động tác massage.

Bỗng bên tai văng vẳng giọng nói khàn khàn: "Tiểu chủ, có dễ chịu không ạ?"

"Cũng tạm được. Tiểu Sở ngày càng lên tay đấy, không uổng công ta vớt ngươi từ địa phủ lên."

Tôi khẽ đáp. "Một lát nữa xong việc, ngươi đi tìm Lý Viễn giúp ta."

Sở Nhân Mỹ làm việc cực nhanh.

Ngay chiều hôm đó, nó đã x/á/c định được vị trí của Lý Viễn. Đúng như dự đoán của tôi, cô ta đang nằm dưới đáy của một hồ chứa bỏ hoang, không người canh giữ.

Lý Chí phản ứng rất nhanh.

Vừa nhận được tin, ông đã lập tức liên lạc với cảnh sát địa phương, đội c/ứu hộ cùng tất cả họ hàng trong vùng đổ xô về phía hồ chứa.

Sau khi sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện, Lý Chí mới lên đường để thu xếp cho mọi người, còn Hồ Phương thì ở lại với tôi.

Đây là yêu cầu của tôi.

Bởi khi th* th/ể được vớt lên, tôi cần triệu h/ồn phách một lần nữa để tra hỏi nguyên nhân t/ử vo/ng, kết thúc nhân quả và siêu độ cho cô ấy.

Lúc đó, Hồ Phương với tư cách là mẹ ruột phải có mặt.

Giờ Tý. Tôi ngồi trước bàn thờ, lặng lẽ xoay chuỗi kim cương trong tay.

Đột nhiên lòng cảm thấy bồi hồi, tôi ngừng tay mở mắt ra. Đúng lúc ấy, chuông điện thoại của Hồ Phương vang lên giữa căn phòng tĩnh mịch.

"Alô... Alô?" Bà hốt hoảng bắt máy, chỉ mới nghe vài giây mà người đã run bần bật. Giọng nấc nghẹn cố kìm nước mắt: "Thật... thật sự đã tìm thấy rồi sao?"

Vài giây sau, có lẽ đã nhận được câu trả lời, Hồ Phương bịt miệng gục xuống đất. Đôi mắt bà trống rỗng, đến khóc cũng không thành tiếng. Nhìn cảnh tượng ấy, tôi chỉ biết thở dài.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm