"Không tin đúng không, đi, dẫn cậu đi xem nó." Nói rồi hắn lôi tôi chạy.

Hắn cao 1m83 đéo đùa, kéo tôi chạy như xách một con gà con.

"Đây là cái mà cậu gọi là... đối tượng được yêu thương giúp đỡ?"

Chú cún trong lồng trông mới ba tháng tuổi nhưng m/ập mạp, lông lá sạch sẽ, thấy tôi vẫy đuôi cuồ/ng nhiệt như sắp bay lên trời.

"Ừ, lúc phát hiện nó gần đ/ứt hơi rồi. May mà gặp được cậu nên mới sống sót đấy."

"Liên quan gì đến tôi?" Tôi ngơ ngác.

"Liên quan chứ, viện phí của nó là cậu bỏ ra trước mà." Tần Bạc Đình cười hề hề bế con chó lên, "Mau cảm ơn bố nuôi đi con!"

Cún con ngoan ngoãn sủa một tiếng, lại tự nhiên li /ếm tay tôi.

Rõ rằng người c/ứu nó là Tần Bạc Đình và bác sĩ, nhưng hắn cứ gán ghép công lao cho tôi.

Tôi nghĩ Tần Bạc Đình đúng là kẻ khó hiểu, rõ muốn xin lỗi mà lại nói cảm ơn.

Nhưng "giúp đỡ bằng tình thương" nghe vẫn êm tai hơn "bị cư/ớp", tôi đành tạm nhận.

"Du Chu, đi nào." Tần Bạc Đình lại gọi tôi đi ăn.

Ừ thì giờ đây Tần đại thiếu gia cuối cùng cũng chịu hạ mình đến tìm tôi rồi.

"Chu Chu, sao cậu hay đi với tên xã hội đen vậy?" Bạn cùng bàn lo lắng hỏi.

"À, cậu ta là bạn ăn của tớ, ăn chung cho vui miệng."

Thực ra Tần Bạc Đình ăn uống kén cá chọn canh, hay đẩy đồ ăn cho tôi. Nhưng cách ăn của hắn thanh lịch, nhai từ tốn, xong bữa bàn vẫn sạch bong.

Tôi bóp bắp tay cuồn cuộn của hắn: "Ăn ít thế mà cơ bắp đâu ra vậy?"

Hắn véo má tôi: "Cậu ăn cả thế giới mà sao không cao lên tí nào?"

Chơi thân rồi mới biết, tuy danh xã hội đen nhưng Tần Bạc Đình không hề hung hăng vô lý.

Trừ cái miệng đ/ộc như rắn cắn.

Nếu không nhờ khuôn mặt thừa hưởng nét đẹp từ mẹ Tần, tôi đã đ/ấm hắn rồi.

Dạo này mẹ Tần thường tự tay mang cơm đến cho con trai.

À, và cả phần tôi nữa.

Mẹ Tần trẻ trung xinh đẹp, thanh lịch mà nhiệt tình, cứ ôm tôi là định thơm má.

"Cháu là cậu bé luôn đứng nhất lớp đúng không? Dễ thương quá đi!"

"Con nhà cô mà được ngoan như cháu thì tốt biết mấy."

"Thích ăn đồ cô nấu à? Thế cô nấu cho cháu mỗi ngày nhé!"

Tôi chân thành nói với Tần Bạc Đình: "Giá mà tính cách cậu giống mẹ cậu chút."

Hắn khịt mũi giả giọng: "Chu Chu bé bỏng của ta ơi, ăn cả thế giới mà g/ầy như giá đỗ, phí gạo quá đi thôi!"

"Cậu đừng chạy!! Đẹp trai mấy tớ cũng xử lý!!"

Tần Bạc Đình nhảy hai bước đã tránh xa.

Thành thật mà nói... tôi hơi nhớ phiên bản ít lời của cậu ta hồi mới quen đấy, anh hùng c/ứu chó.

Tôi biết nhà Tần Bạc Đình giàu, nhưng cơ bản ai cũng giàu hơn tôi nên chả thấm thía lắm.

Dù vậy ngay cả tôi cũng nhận ra mẹ Tần ngày nào cũng lái siêu xe khác nhau đến.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tàn sát vô hạn

Chương 14
Lúc rạng sáng, bạn gái tôi gửi tin nhắn đến: [Em nhìn qua mắt mèo thấy ở hành lang có một tên sát nhân cầm dao! Hắn đang điên cuồng giết người! Hắn phát hiện ra em rồi! Hắn sắp vào đây rồi!] Tôi vội vàng dặn dò cô ấy: [Dù thế nào cũng không được mở cửa, đợi anh đến ngay.] Ngay lúc tôi đang hớt hải chạy về, cô ấy lại gửi tiếp ba tin nhắn: [Anh đến thật đấy à? Em đùa thôi, anh không tưởng thật đấy chứ? Hi hi.] [Làm gì có tên sát nhân nào, em trêu anh thôi.] [Mau quay về đi!] Lúc này tôi đã bắt được taxi, dọc đường tim cứ treo ngược lên cành cây. Thấy tin nhắn cô ấy gửi, tôi hơi bực mình: [Suýt chút nữa thì bị em dọa chết khiếp, lần sau có gì thì nói sớm chứ!] Bạn gái tôi lại trả lời một cách nhẹ tênh: [Ai mà biết anh lại đến thật cơ chứ? Em chỉ giỡn chơi thôi, sao nào? Anh không giận đấy chứ? Hi hi.] Tôi bất lực: [Không, em không sao là tốt rồi. Chỉ là lần sau đừng đùa kiểu này nữa, đêm hôm khuya khoắt, đáng sợ lắm.] Bạn gái: [Ừm, lần sau sẽ không thế nữa đâu, hi hi.]
95
4 HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm