Một năm sau, ta giành giải Quán quân trong cuộc tỉ thí tông môn. Mọi người reo hò vì ta. Tiêu Lưu Viễn ngồi một mình trên đài quan chiến, khóe môi hơi nhếch lên, chỉ buông đúng một chữ: "Tốt."
Ta bắt đầu xuống núi làm nhiệm vụ, bình thường ki/ếm được thứ gì hay ho cũng đều mang về tặng Tiêu Lưu Viễn. Miệng hắn nói không nhận, nhưng nửa đêm lại cầm trong tay mân mê mãi đến tận khuya.
Kể từ khi ta trở lại đã gần hai năm, chúng ta vẫn luôn cùng giường mà ngủ. Tiêu Lưu Viễn không chạm vào ta, chỉ ôm lấy ta. Đêm khuya nếu ta có động tĩnh hay không ngủ được, hắn sẽ khẽ hỏi "sao thế?", rồi vỗ nhẹ vào lưng ta dỗ dành ta vào giấc.
Mối qu/an h/ệ sư đồ này đối với ta mà nói, xem ra khá ổn, không quá gần cũng không quá xa. Vừa có được sự tự do, lại vừa học hỏi được nhiều điều. Đời người như vậy, kể cũng tự tại.
Thế nhưng, nếu hỏi ta có thực sự muốn sống như thế này cả đời không? Ta sẽ do dự, bởi vì những lời ta thực sự muốn nói vẫn chưa tìm được cơ hội để thốt ra.
Vùng lân cận Lưu Vân Tông xảy ra yêu hoạn, là một con Đại yêu ngàn năm. Tiêu Lưu Viễn đích thân đưa ta đi. Đối với người tu tiên mà nói, thực chiến là vô cùng quan trọng, mỗi ngày chỉ đả tọa mà không thực chiến thì khác nào bàn việc trên giấy.
Tiêu Lưu Viễn sợ tu vi của mình quá cao, yêu m/a chưa kịp trừ thì đã tan x/á/c, nên hắn đã áp chế tu vi xuống cùng cảnh giới với ta.
Đi ngang qua Tướng phủ và Tiêu phủ năm xưa, ta bàng hoàng nhận ra Tướng phủ nguy nga tráng lệ thế kia đâu mất rồi? Nhưng ta không quên thân phận hiện tại của mình, chỉ đành vờ như tò mò, chỉ vào đống đổ nát kia mà hỏi Tiêu Lưu Viễn: "Sư tôn, tòa phủ đệ này trông có vẻ rất hào hoa, đã xảy ra chuyện gì sao? Sao giờ lại thành một đống đổ nát thế kia?"
Tiêu Lưu Viễn thản nhiên liếc nhìn một cái: "Mười sáu năm trước, đã bị diệt môn rồi."
Ta bấm ngón tay tính toán, mười sáu năm trước... vừa vặn là năm đầu tiên Tiêu Lưu Viễn phất lên. Cũng là năm đầu tiên ta chính thức đi theo hắn.
Ta lại hỏi: "A? Là kết oán với ai thế? Th/ù sâu h/ận nặng đến mức nào mà phải đồ sát cả nhà người ta?"
Tiêu Lưu Viễn dừng bước nhìn ta, hắn chỉ nói đúng bốn chữ: "Bọn chúng... ứ/c hi*p người quá đáng."
Kẻ bị ứ/c hi*p là ai, lòng ta hiểu rõ. Hung thủ là ai, ta cũng đã rõ ràng.
Chúng ta dừng chân tại Tiêu phủ, cách bài trí bên trong vẫn y như cũ, bốn bức tường trống huếch, đống rơm khô chính là giường nằm.
Thế nhưng đêm nay cả hai đều không ngủ, ảo cảnh của Hồ yêu khiến chúng ta khó lòng phân định được đâu là thực, đâu là mơ, dứt khoát thức trắng.
Ta vẫn còn đang cảm thán thực lực cường đại của con yêu quái này, khi mà chúng ta còn chưa tiến vào trung tâm yêu hoạn đã bị ảnh hưởng. Kết quả, Tiêu Lưu Viễn ánh mắt khẽ chuyển, đột ngột thốt ra một câu: "Chuyến này có đồ tốt."
Khi tới trung tâm yêu hoạn, ta và Tiêu Lưu Viễn đều rút ki/ếm khỏi vỏ. Vô số người bị Hồ yêu thôi miên đang lù lù tiến lại gần. Hai người chúng ta kẹt giữa vòng vây của biển người, ra tay thì sợ làm họ bị thương, mà không ra tay thì sẽ bị họ đả thương.
Lần đầu làm nhiệm vụ khiến ta vô cùng căng thẳng, vẫn luôn sợ lỡ tay làm thương người thì sẽ bị chỉ trích. Nghĩ bụng bắt giặc phải bắt kẻ cầm đầu trước, ta tiên phong nhảy khỏi vòng vây, truy sát con Bạch hồ kia.
Tiêu Lưu Viễn thấy ta rời đi, ki/ếm trong tay lập tức xuất vỏ. Sau đó chỉ nghe thấy những tiếng rào rào liên tiếp, ta ngoảnh đầu nhìn lại, thấy người đổ rạp xuống như hoa nở, lớp này đến lớp khác ngã quỵ. Tiêu Lưu Viễn bình thản đứng giữa trung tâm vòng xoáy, dáng vẻ như thể mọi chuyện chẳng liên quan gì đến mình.
Ánh mắt kinh ngạc của ta chạm phải ánh nhìn tĩnh lặng của Tiêu Lưu Viễn, hắn khẽ hắng giọng, chậm rãi giải thích: "Ta không gi*t họ, chỉ là gân tay gân chân của họ bị ta khẽ khều đ/ứt thôi."
Tiêu Lưu Viễn quả thực đã vận dụng ki/ếm pháp tới mức thượng thừa. Con Hồ yêu ngàn năm này thực sự khó đối phó, ta phải dốc toàn lực, trong đầu hiện lên toàn bộ những chiêu thức Tiêu Lưu Viễn từng dạy, chẳng quản đúng sai mà trút hết lên người con đại yêu kia.
Đại yêu không kịp trở tay, ta nhanh chóng tìm ra sơ hở.
Hồ yêu liều ch*t một phen, sau khi bị ta đ/âm một ki/ếm xuyên tim liền triển khai ảo cảnh mạnh nhất, phóng đại tâm m/a trong lòng ta lên vô hạn.
Trong ảo cảnh, câu nói "không yêu, chẳng chút cảm giác" cứ lặp đi lặp lại bên tai. Ngay cả người giúp hắn giải Tình Độc cũng biến thành Tống Liên. Kẻ mà Tiêu Lưu Viễn muốn cưới làm “thê tử”, gương mặt cũng dần biến thành Tống Liên.
"Làm sao ta có thể cưới thứ phế vật đó được?"
Ta sững sờ.
Hồ yêu thừa cơ phóng phi ki/ếm về phía cổ ta, một tiếng "keng" vang lên, phi ki/ếm bị Tiêu Lưu Viễn đ/á/nh văng đi, nghe thấy tiếng động ta mới bừng tỉnh. Trong chớp mắt, đầu của Hồ yêu đã lăn lóc dưới chân.
Tiêu Lưu Viễn lao đến bên cạnh ta, căng thẳng hỏi: "Vừa rồi sao tự nhiên lại đứng hình thế?"
Lúc này ta mới có cơ hội hít thở: "Không sao thưa sư tôn, đồ nhi nhất thời bị ảo cảnh làm mê hoặc."
Tiêu Lưu Viễn ngồi thụp xuống, tay không móc lấy yêu đan của hồ yêu, m/áu tươi chảy ròng ròng. Hắn lau sạch m/áu trên yêu đan rồi đưa cho ta: "Thứ này có ích cho ngươi."