Kỳ thực tôi không phải làm việc đó vì tiền.

Chủ yếu vì cảm thấy có lỗi với Bùi Hạc và tình yêu dành cho sự nghiệp diễn xuất của hắn.

Nhưng mà trăm triệu lần cũng không nghĩ tới chỉ qua vài ngày tôi liền hối h/ận.

Vào thời điểm đó việc quay dự án “Bạn chung phòng của tôi” đã bắt đầu bấm máy.

Đội hình nhân vật chính vừa được công bố, hot search đã bùng n/ổ.

Lúc này, tôi đang ngồi xổm trong toilet không có camera và đang xem bình luận ở khung chat.

Lúc đầu, trọng tâm bình luận của mọi người khá bình thường.

[Bùi Hạc đã tham gia chương trình thực tế, mặt trời mọc ở phía tây rồi?]

[Chờ một chút, tại sao bạn cùng phòng với Bùi Hạc lại là một cô gái, cây thiết thụ vạn năm sẽ không nở hoa chứ.]

[Các bạn còn nhớ mấy ngày trước Bùi Hạc đã nói đi/ên cuồ/ng những gì không, đây không phải là...... vị hôn thê trước kia sao.]

Sau đó các bình luận dần dần mất kiểm soát, ngược lại bắt đầu công kích tôi.

[Chậc, bộ dạng vị hôn thê cũ này cũng bình thường thôi, tại sao Bùi Hạc lại nhớ thương cô ta trong nhiều năm như vậy.]

[Này cậu có biết rằng phụ nữ không nhất thiết phải xinh đẹp mới khiến đàn ông nhớ nhung đến mình, nhiều khi cô ấy có năng lực về mặt đó… đương nhiên sẽ khiến đàn ông không thể quên.]

[Nhìn diện mạo này đã biết không phải thứ tốt lành gì, vừa nhìn đã biết quyến rũ người khác.]

Đúng là tôi không có gương mặt thanh tú như Bùi Hạc, nhưng từ nhỏ đến lớn tôi luôn được mọi người khen là xinh đẹp.

Lúc này lại bị mọi người phê bình không đáng một xu, nói không khổ sở...... là gạt người.

Nhưng so với những thứ này, giờ phút này thứ làm cho tôi càng khổ sở hơn đó là chính là.

Những gì tôi đang phải đối mặt bây giờ chính là những cuộc tấn công bằng lời nói, tuy có vẻ rất đơn giản nhưng tôi đã chịu không nổi.

Vậy Bùi Hạc thì sao?

Năm năm sau khi tôi rời đi.

Hắn phải một mình đối mặt với sự phán xét của tất cả cư dân mạng về hôn lễ năm đó, cùng với những tin đồn sau đó.

Có biết bao là khổ sở, chắc hắn buồn lắm.

Tôi sụt sịt và định đi ra ngoài.

Đột nhiên, tôi phát hiện trên khung bình luận vừa xuất hiện vài câu trả lời.

Thậm chí ID còn có chút quen thuộc.

[Bùi Hạc: Nếu bạn đẹp hơn thì hãy đăng ảnh chụp của bạn lên đây, để tôi xem bạn với khỉ ai đẹp hơn.]

[Bùi Hạc: Bạn, một con khỉ chưa tiến hóa, có thể nói bậy trên mạng, tôi không nghĩ con người sẽ có khả năng như bạn.]

[Bùi Hạc: Bạn là một chàng trai tốt, hãy đến đây và cho tôi biết bạn là ai.]

Làng sóng bình luận này khiến cho tôi có chút bối rối,

Chương trình truyền hình thực tế phát sóng trực tiếp thách thức fan hâm m/ộ, đây là mô hình giải trí mới lạ.

Bất chấp đến cùng.

Dân mạng đã tắt mic của họ.

Cuối cùng, tôi không nhịn được đành phải gõ cửa phòng làm việc của Bùi Hạc.

Lắc lắc điện thoại.

“Cái đó...... Điều anh vừa nói lúc nãy không hay lắm, dù sao thì mọi người cũng quan tâm anh.”

Bùi Hạc nhướng mày: “Có lẽ nếu anh m/ắng cả em, em sẽ thoải mái hơn?”

Tôi:...

“Không cần, cám ơn, anh hãy tiếp tục đi.”

Nói xong tôi chuẩn bị bỏ chạy.

Bị ai đó gọi lại từ phía sau.

“Người giao đồ ăn đang đứng bên ngoài, em hãy lấy dùm anh.”

Tôi không dám khiêu khích người này nên xách dép bỏ chạy.

“Nè! Anh hãy nhìn xem.”

“Nước súp trong veo, sền sệt, thậm chí còn không có ớt băm.”

Tôi nhớ rất rõ trước kia khẩu vị ăn uống của Bùi Hạc cũng giống như tôi, món ăn không có ớt, khi ăn sẽ không ngon miệng, như tại sao mấy năm qua hắn đã thay đổi như vậy?

Bùi Hạc từ trên lầu bước xuống, thấy tôi cúi đầu.

Ngay lập tức biết tôi đang bất mãn điều gì.

Hắn cau mày: “Biết dạ dày mình không tốt còn,.. bĩu môi.”

Khoảng thời gian ở bên hắn trước đây, tôi thường bị đ/au dạ dày.

Có đôi khi tôi thức dậy với cơn đ/au lúc nửa đêm.

Bùi Hạc sẽ thẳng thắn m/ắng tôi:

“Nếu từ nay về sau, em lén ăn đồ cay, thì anh sẽ không bao giờ quan tâm đến em nữa.”

Nhưng hắn chưa bao giờ mặt kệ tôi.

Hắn đã chườm ấm bụng cho tôi suốt cả đêm, đưa tôi đến tất cả các b/ệnh viện để điều trị, tự mình chuẩn bị th/uốc và theo dõi các phần ăn trong ngày của tôi.

Bây giờ nghĩ lại, người có thể vì tôi làm những thứ này, làm sao có thể không yêu tôi.

Tôi rũ mắt xuống, muốn vứt bỏ đoạn quá khứ kia khỏi đầu.

Cố ý thô lỗ trả lời: “Em đã sớm khỏe rồi.”

Sau đó giây tiếp sau, Bùi Hạc lẩm bẩm điều gì đó.

“Em đã sớm khỏi rồi, nhưng anh thì bị đ/au dạ dày.”

Trong nháy mắt, tim tôi có chút nhói.

“Anh nói cái gì?”

“Nói nhảm nhiều như vậy, anh hỏi em rốt cuộc có muốn ăn hay không?”

Rõ ràng không phải!

Tôi nhìn hắn chằm chằm vài giây, cố gắng tìm ra một số manh mối trên khuôn mặt.

Nhưng nhìn vẻ mặt vô cảm của Bùi Hạc không chút thay đổi, đến miệng muốn hỏi cũng nghẹn lại không thể hỏi.

Sau khi ăn xong, tôi lập tức chạy ngay tới phòng làm việc của tổ chương trình để tìm những video gốc đã được yêu cầu trong kịch bản.

“Thật xin lỗi, không phải chúng tôi không muốn đưa cho cô, mà là quy định của nhà đài không thể để những thước phim này rõ rỉ ra bên ngoài.”

“Tôi không thể xem bản phát lại được sao?”

“Thật có lỗi, tôi thật sự không có cách nào quyết định được, nếu cô muốn biết một chút có thể hỏi diễn viên Bùi Hạc.”

Nếu tôi có thể hỏi hắn thì tôi đã hỏi rồi.

Với tâm trạng chán nản tôi bước ra khỏi phòng vô tình đụng phải... cơ bụng trắng nõn của ai đó?!

Tình huống này là gì đây!

Tôi che mặt và lùi lại hai bước.

Lúc này tôi mới phát hiện người nào đó không biết từ lúc nào đã tắm xong.

Lúc này hắn đang mặc một cái quần thể thao màu xám.

Nửa thân trên lộ ra cơ ngựk và cơ bụng rắn chắc.

Mặt tôi lúc ấy đỏ bừng.

Việc đầu tiên, theo bản năng tôi liếc nhìn ống camera ghi hình được gắn ở xung quanh.

“Sao anh không mặc áo!”

Hắn có vẻ khó hiểu.

“Anh ở nhà vẫn thường như vậy, thói quen này không phải là bị em dưỡng mà thành sao.”

Lời này khiến tôi nhớ đến một thời gian tôi từng sống ở Bạng Phu-một thành phố thuộc An Huy.

Chuyện này quả thật... có liên quan đến tôi.

Khi đó body của Bùi Hạc rất đẹp nhưng hắn rất dễ x/ấu hổ.

Điều tôi thích nhất là ngồi trên người hắn và trêu chọc hắn.

Có đôi khi bị tôi trêu chọc đến mức nỗi cáu, Bùi Hạc sẽ nhỏ giọng m/ắng tôi.

“Mạc Tiểu Lê, em nhìn xem bộ dạng của em có giống con gái không!”

Bùi Hạc đã quen với việc mang đến cho người ta cảm giác rất lạnh lùng u ám, không dễ gần, chỉ có lúc này, tôi mới có thể nhìn thấy được "con người thật" của hắn.

Vì vậy, sau này tôi đã ra lệnh cho hắn không được mặc áo sau khi tắm ở nhà.

Chỉ để cho tôi nhìn!

Có ai ngờ rằng năm năm trôi qua, Bùi Hạc vẫn giữ thói quen này.

Tôi gi/ật gi/ật tóc, “Không phải, ý em là, qu/an h/ệ hiện tại của chúng ta... Anh như vậy có phải có chút không thích hợp không?”

Sợ bị nhà đài nghe được, tôi che micro nhỏ giọng nhắc nhở:

“Anh quên người yêu mới của mình rồi sao? Cô ấy nhìn thấy điều này nhất định sẽ không vui.”

Kết quả tôi vừa nói xong, lông mày của Bùi Hạc xoắn lại đến mức có thể đan được 1 cái áo len ngay tại chỗ.

“Mạc Tiểu Lê, năm năm không gặp, sao em lại trở thành... trà xanh như vậy.”

Có phải em muốn nói với anh rằng:

“Người yêu anh sẽ không tức gi/ận nếu anh vẫn làm điều này?”

“Em cho anh biết, đừng có nghĩ sẽ lừa được em. Em là thành viên cao cấp của hiệp hội giám định tin tức và em là người giỏi nhất trong việc phát hiện ra những lời nói mang hơi hướng trà xanh…”

“Vậy thì em thật sự tuyệt vời!”

Tôi ra hiệu, “Ý em là, camera được gắn đầy trong phòng, anh không sợ đến lúc đó màn hình sẽ chiếu toàn cảnh anh b/án kh/ỏa th/ân sao?”

“Đây thực sự là một vấn đề.”

Bùi Hạc đột nhiên suy nghĩ điều gì đó có vẻ nghiêm túc một chút.

Lập tức nói với tôi: “Hay là em cũng cởi luôn đi, hai ta cùng nhau khoả thân để mọi thứ đỡ lúng túng hơn.”

Tôi:...

Hắn thật đúng là một thiên tài với những đề xuất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
3 10 năm vây hãm Chương 10
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cô bạn thanh mai trúc mã trà xanh làm tôi cười chết mất

Chương 10
Người yêu cũ của chồng tôi mua nhà ngay sát vách, ngày nào cũng chạy sang lấy lòng mẹ chồng tôi, tìm cách chia rẽ mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu trong nhà. Thế nhưng, cả tôi và mẹ chồng đều nghe được tiếng lòng của cô ta. Khi cô ta nhiệt tình mang canh gà sang biếu mẹ chồng tôi, trong lòng lại đang chửi: 'Lão già khốn kiếp, uống chết bà đi, sớm muộn gì cũng thêm cho bà hai cân thạch tín!' Khi cô ta mời mẹ chồng tôi đi làm đẹp, trong lòng lại đang rủa: 'Già đến mức này rồi, có phẫu thuật thẩm mỹ cũng vô ích thôi, mà còn bày đặt đòi đi làm đẹp.' Khi cô ta bóng gió mỉa mai chuyện tôi không làm việc nhà, trong lòng cô ta lại đang mắng: 'Đúng là bà lão ngốc nghếch, việc nhà cũng không để con dâu làm, đúng là rước tổ tiên về thờ, kiến nghị ghi thêm tên con dâu lên bài vị tổ tiên luôn đi!' Mẹ chồng tôi tức đến mức suýt thì bò lăn ra đất, còn tôi thì cười muốn chết.
Báo thù
Hiện đại
Gia Đình
2