Sự trả thù của những chú lợn

Chương 2

18/07/2024 22:39

Chú tôi là người có học thức, chú ấy rất hiếm khi nổi gi/ận, lại càng hiếm khi thất thố.

Bây giờ chú ấy hét lên như thế, người trong chuồng lợn đều bị dọa cho một trận.

Ông nội tôi nói: “Thạch Đầu, mày đang lảm nhảm cái gì đấy?”

Tên thật của chú tôi là Trương Thạch, tên cúng cơm ở nhà là Thạch Đầu.

Chú tôi trừng đôi mắt lúc này đã đỏ ngầu, liếc nhìn xung quanh rồi tức gi/ận gầm lên: “Đưa d/ao cho tôi! Mau đưa d/ao đây cho tôi!”

Ông nội nắm ch/ặt lấy cánh tay chú, nghiêm giọng nói: “Mày định làm cái gì, đi/ên rồi à?”

Nhìn dáng vẻ này của ông nội, nếu chú tôi còn dám quậy nữa nhất định sẽ phải ăn một trận đò/n.

Chú rất sợ ông nội, dần dần cũng bình tĩnh trở lại.

Những người khác ở trong chuồng lợn thấy có gì đó không đúng liền thi nhau cười nói: “Chú à, bọn tôi xin phép về trước đây.”

Bà nội tôi cười làm lành, bà nói: “Thật ngại quá đi mất, lại để mọi người tốn công vô ích đến đây một chuyến, đợi lần tới nhà tôi gi*t lợn nhất định sẽ tạ lỗi.”

Tạ lỗi mà bà nội nói chính là tặng mấy cân thịt lợn, cảm ơn người ta đã giúp đỡ.

Bọn họ đi rồi, trong chuồng lợn chỉ còn lại bốn người chúng tôi.

Ông nội buông chú tôi ra, lại m/ắng một câu: “Bao nhiêu người như vậy, mày phát đi/ên cái gì chứ?”

Chú tôi nói: “Con không có đi/ên! Con lợn dị dạng như vậy chẳng phải nên gi*t đi sao? Lẽ nào hai người còn định nuôi dưỡng nó”

Con lợn dị dạng kia mặc dù trông rất kỳ quái, thế nhưng rõ ràng nó vẫn có hơi thở.

Nếu như đem nó vào nhà rồi nuôi dưỡng cẩn thận, không chừng có thể sống sót.

Bà nội đặt con lợn dị dạng bên cạnh lợn mẹ, để nó được bú sữa.

Thế nhưng con lợn nái vốn dĩ còn yếu ớt vô cùng, vậy mà vừa nhìn thấy lợn con liền lập tức đứng dậy trốn vào góc tường, tru lên một tiếng thảm thiết.

Con lợn mẹ này vừa tru lên, những con lợn khác ở trong chuồng cũng đồng thanh gào lên thảm thiết.

Dường như chúng nó vô cùng sợ hãi con lợn dị dạng này.

Có con lợn nái sợ đến nỗi còn chạy vòng quanh.

Ông nội tôi ch/ửi một câu: “Cmn thế này là thế nào?”

Chú tôi hừ lạnh một tiếng, chú ấy nói: “Nhìn xem, đến lợn mẹ còn sợ nó, đem nó gi*t quách đi cho xong!”

Bà nội chộp lấy con lợn bị dị dạng, nhìn nó thật cẩn thận, tôi cũng tiến lại gần xem thử.

Chú tôi bất ngờ gi/ật lấy con lợn dị dạng từ trên tay bà nội, quăng nó xuống đất thật mạnh.

Chỉ nghe “Bang” một tiếng.

Rất nhiều m/áu chảy ra từ cơ thể của con lợn con bị dị dạng, còn có cả tia m/áu b/ắn lên mặt chú tôi.

Chú mỉm cười rồi nói: “Như vậy liền không sao rồi.”

Chưa để ông nội bà nội kịp thời phản ứng lại, chú tôi đã chạy ra khỏi chuồng lợn.

Ông tôi cau mày, ch/ửi một câu: “Cái thằng ranh con này, xem tao có đ/á/nh ch*t mày hay không.”

Dứt lời liền bước vội ra ngoài.

Bà nội cũng vội vàng theo ra, vừa đi vừa nói: “Lão Tam à, có gì thì từ từ nói, ông đừng có động tay động chân với Thạch Đầu.”

Trong chuồng lợn chỉ còn lại có mình tôi, tôi đã lớn bằng ngần này, lần đầu tiên mới nhìn thấy một con lợn dị dạng.

Tôi nhịn không được bèn tiến lại gần, cúi xuống nhìn nó thật kỹ.

Con lợn con dị dạng này… không chỉ có cái đầu trông giống người, ngay cả chi trước của nó trông cũng giống cánh tay con người.

Móng của nó chẳng khác nào năm ngón tay đang cuộn tròn lại.

Tôi vừa định chạm vào nó thì con lợn con dị dạng đó bỗng nhiên mở mắt, lộ ra một nụ cười kỳ quái.

Hình như nó vẫn chưa ch*t.

Tôi sợ muốn đi/ên luôn, hộc tốc chạy ra ngoài: “Ông nội, bà nội, con lợn con hình như vẫn chưa ch*t.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
11 Trụ Sống Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm