Quay lại văn phòng cô giáo Trần, cửa không đóng.
Tôi định gõ cửa thì thấy cô ấy ngồi trước bàn làm việc, hai tay nâng thứ gì đó nhìn chằm chằm, mắt đỏ hoe.
Tôi không biết có nên gõ cửa không, nhưng cô ấy đã ngẩng đầu nhìn thấy tôi.
Cô ấy nhanh chóng lau mắt, hỏi: "Còn việc gì nữa sao?"
Tôi từ từ bước vào, nói:
"Không có ý mạo phạm, chỉ là có chuyện tôi vẫn vô cùng để tâm... Lâm Tiểu Tiểu là gì của cô?"
Một giáo viên tình nguyện có bố là lãnh đạo tỉnh, đến nông thôn nhiều nhất chỉ để mạ vàng sự nghiệp.
Cô ấy căn bản không cần làm đến mức này.
Không chỉ suýt dính líu đến án mạng, mà còn có thể gặp nguy hiểm.
Bởi nơi nghèo khó và đ/ộc á/c này, không ít kẻ sẵn sàng b/án mạng vì tiền, việc Lâm Hữu Kim bị bắt cũng phản ánh điều đó.
"Là học sinh của tôi, thế thôi."
Cô giáo Trần suy nghĩ một lát, đưa tấm ảnh trong tay cho tôi.
Tôi đón lấy, đó là ảnh chụp của cô ấy với vài học sinh.
Trong đó có Lâm Tiểu Tiểu.
Trên ảnh, cô bé cười rất tươi.
"Nhà em ấy khó khăn, mẹ đ/au yếu, bố quanh năm đi làm ăn xa... Nhưng gia đình em ấy là gia đình duy nhất tôi gặp ở đây không trọng nam kh/inh nữ."
Tôi suy nghĩ kỹ, quả đúng vậy.
Ở nơi này, hiếm có nhà nào chỉ sinh một con gái mà không đẻ thêm con trai.
Cô giáo Trần trầm ngâm nói:
"Em ấy cũng là học sinh ngoan nhất, tính tình tốt nhất, có chí tiến thủ nhất... Em ấy nói có một ước mơ, đó là lớn lên trở thành một nhà giáo."
Tôi hiểu rồi, giữa cô giáo Trần và em ấy có sự đồng cảm mà chúng tôi không thể thấu hiểu.
"Đúng vậy, giống tôi."
Cô ấy lấy lại tấm ảnh từ tay tôi, nở nụ cười gượng gạo.
"Nhưng em ấy đã bị gi*t, và những kẻ gi*t em ấy không bị trừng ph/ạt."
Nghe đến đây, tôi càng không hiểu:
"Vậy lúc đó, cô cũng có thể giúp em ấy chứ? Thay vì để bây giờ mọi chuyện thêm phức tạp..."
"Nói như thể tôi chưa từng làm vậy, nếu không đặt mình vào trong cuộc, tôi căn bản không làm được gì." Giọng cô bình thản nhưng kiên định khác thường, "Ban đầu tôi cũng định buông xuôi bởi vì tôi cũng sắp phải quay về rồi... Thế nhưng, các anh biết cách đây không lâu đã xảy ra chuyện gì không?"
Tôi đương nhiên không biết nên cũng không tiếp lời được.
"Các anh căn bản không quan tâm, chuyện còn bẩn thỉu hơn."
Nói đến đây mắt cô giáo Trần lại đỏ lên, "Ba kẻ hại Tiểu Tiểu năm đó... chúng đã chụp ảnh! Vừa rồi, chúng đem ảnh đi rửa, phát tán, khoe khoang... Thậm chí Lý Tuấn Hùng còn đem ảnh b/án ki/ếm tiền!"
Tôi chấn động.
Cô giáo Trần vừa khóc vừa lẩm bẩm: "Ch*t rồi vẫn không buông tha cho em ấy... Ch*t rồi vẫn không buông tha..."
Cuối cùng, cô nghiến răng kết luận:
"Bọn chúng thật sự đều đáng ch*t. Bao gồm cả bố mẹ chúng, bao gồm cả bất kỳ ai từng giúp đỡ chúng..."
Tôi hiểu được h/ận th/ù của cô ấy rồi.
Nhưng đáng tiếc là để lôi ra những kẻ bảo kê đằng sau, Lâm Hữu Kim đã vào tù rồi, án t//ử h/ình e rằng khó tránh.
Hắn không thể tự tay b/áo th/ù cho con gái mình được nữa.
Vì thế, tôi chuyên tâm khuyên cô một câu:
"Cô Trần, cô làm như thế là đủ nhiều rồi, đừng có nghĩ đến... hai tên khốn đó nữa, đừng để chúng h/ủy ho/ại cuộc đời cô."
Cô ấy đặt tấm ảnh ngay ngắn trên bàn.
Cô ấy nhìn chằm chằm vào Lâm Tiểu Tiểu trong ảnh.
Biểu cảm cô ấy từ đ/au khổ phẫn nộ dần trở lại bình thản, thậm chí dần dần...
Hình như có chút vui vẻ?
Và câu tiếp theo của cô ấy khiến tôi hiểu vì sao lại có biểu cảm ấy.
Tôi sững người.
Tôi sực nhớ ra cô ấy đã nhấn mạnh là cũng muốn để người lớn của nhà họ Hà và nhà họ Nghiêm phải đi tù.
Mà việc này bên cảnh sát kinh tế đã phối hợp với Ủy ban Kỷ luật đang làm rồi, đưa hối lộ và nhận hối lộ đều có thể ph/ạt tù.
Không, không chỉ đơn giản là không có người che chở cho q/uỷ nhỏ.
Tôi còn nhớ một chuyện nữa —
Vợ Lâm Hữu Kim là Vương Ngọc Lan chắc chắn đã ch*t.
Chính Lâm Hữu Kim đã nói.
Vậy cha hắn là Lâm Tùng, không phải đang chăm sóc Vương Ngọc Lan.
Thế thì ông ấy đang ở đâu?
Ông ấy định làm gì?
Trời mới biết được.
Tôi chỉ biết, dân làng từng nói:
Lâm Tùng tuy đã ngoài năm mươi nhưng vẫn lực lưỡng, thân hình vạm vỡ, hơn nữa còn là người yêu gh/ét phân minh.
Khi định thần lại, tôi thấy cô Trần ngẩng đầu lên mỉm cười.
Nụ cười ấy bỗng trở nên, đẹp đẽ lạ thường.