1
Sau khi nước Sở binh bại, vị chủ soái trẻ tuổi đã gieo mình xuống vách núi tuẫn tiết, để tế linh h/ồn của ba quân.
Khoảnh khắc rơi xuống vách núi đó, ta vốn tưởng mình đã ch*t chắc rồi. Ta thậm chí còn nghe thấy rõ màng tiếng xươ/ng cốt vỡ vụn khi cơ thể va chạm, đ/au đến mức th/ần ki/nh tê liệt, tri giác hốt hoảng.
Nhưng hiện tại, ta x/á/c thực là đã tỉnh lại. Chỉ có điều là đổi sang một thân x/á/c có dung mạo giống ta đến bảy tám phần.
Mà môi trường xung quanh cũng khác xa so với nước Sở, là một nơi hoàn toàn xa lạ. Đây không phải quân doanh nước Sở, mà là doanh trại quân Ngụy.
Ta làm sao... lại xuất hiện ở nơi này?
Còn chưa đợi ta kịp tỉnh táo lại, trướng bồng quân đội bên ngoài đã bị người ta trực tiếp hất lên. Ánh mặt trời chói mắt, một vị tướng quân trẻ tuổi lông mày sắc sảo, ánh mắt như sao từ bên ngoài sải bước tiến vào.
Hắn đi đến trước mặt ta, không nói không rằng liền dùng một tay bóp ch/ặt lấy mặt ta, ngón tay hắn vì quá dùng lực mà hơi trắng bệch:
"Sao hả? Hôm nay ngươi giỏi giang g/ớm nhỉ, thấy bản tướng quân mà lại không biết quỳ xuống hành lễ?"
Thay đổi cơ thể, vốn dĩ đã rất suy nhược. Hắn đột ngột bóp một cái như vậy khiến ta suýt chút nữa thì không thở nổi.
Ta tuy đang lúc sa cơ lỡ vận, nhưng không phải hạng cá thịt mặc người x/ẻ thịt. Theo bản năng, ta túm lấy cổ tay đang bóp mặt mình của hắn mà cắn mạnh một cái.
Mặc dù lực cắn không mạnh, nhưng dù sao ta cũng có nền tảng luyện võ, chỉ cần cắn trúng cũng đủ để hắn nếm mùi đ/au khổ. Nhưng không ngờ phản ứng của hắn còn nhanh hơn ta, lập tức buông cổ tay ra, xoay người bồi thêm một cước. Ta bị đ/á văng ra đất lăn mấy vòng, cứng rắn hộc ra một ngụm m/áu.
Mà người trước mặt ngay cả một ánh mắt cũng lười ban phát cho ta, hắn ngồi xuống vị trí chủ vị trải da thú. Chỉ là không biết tại sao, giọng nói dần dần trầm xuống:
"Hôm nay ngươi ngược lại còn có chút giống người. Chỉ tiếc là, người ấy không yếu đuối như ngươi. Nếu không phải ngươi mang da này, ngươi thật sự nghĩ rằng... mình có tư cách xuất hiện trước mặt bản tướng quân, xứng với người ấy dù chỉ một phân hào sao?"
2
Giọng nói của hắn rất quen thuộc.
Dựa vào ký ức, ta nhận ra người trước mặt này. Hoàng tử trẻ tuổi nhất của địch quốc, tướng quân tiên phong của quân Ngụy —— Ngụy Trạc.
Ta nhìn vào mặt hắn, trong phút chốc có chút thất thần. Trong ấn tượng của ta, ta từng giao thủ với hắn nhiều lần. Người này gan dạ cẩn trọng, mưu trí tuy nhiều nhưng th/ủ đo/ạn phi thường, cũng được coi là một trong những đối thủ đáng gờm nhất mà ta từng gặp trong đời chinh chiến.
Nhưng ta chưa từng nghe nói hắn có sở thích nuôi nam sủng ở riêng. Lại còn nuôi một... nam sủng có tướng mạo giống ta đến thế này.
Bên ngoài có một binh sĩ vội vã chạy tới, cũng không dám nhìn về phía ta, chỉ quỳ xuống trước mặt Ngụy Trạc:
"Tướng quân bớt gi/ận, Chiêu Ly không phải là kẻ không hiểu chuyện mới dám tự ý xông vào quân trướng của ngài, tiểu nhân sẽ đưa y ra ngoài ngay."
Ngụy Trạc không nói gì, coi như mặc nhận. Binh sĩ nọ vội vàng đỡ ta dậy, dùng tay lau sạch vết m/áu trên đất, nửa dìu nửa lôi đưa ta ra ngoài.