21.
Giữa ta và Trương Hoài Cẩn không có tình yêu nam nữ.
Hai nhà chúng ta trước đây là hàng xóm, hắn bị ta đ/á/nh từ nhỏ đến lớn. Ta tuy là nữ nhi, nhưng vẫn luôn học văn võ với các đường huynh. Sức ta yếu, thì ta lại dậy sớm hơn để luyện tập, mùa Đông lở loét, mùa Hè ch/áy nắng, cũng không nề hà.
Năm ta mười lăm tuổi, phụ thân ta và Trương lão tướng quân nhận lệnh trấn giữ biên ải.
Có một buổi tối ta đến nhà họ Trương hóng mát, Trương thẩm ôm ta, từng chút từng chút quạt đuổi côn trùng. Ta buồn ngủ, sắp chìm vào giấc mơ thì.
Ngoài kia bỗng có tiếng la hét. Nhiều âm thanh lẫn lộn vào nhau.
Tiếng kêu gào thảm thiết của nữ tử và trẻ con, tiếng cầu c/ứu của binh lính, tiếng van xin của người già…
Tuần phủ biên ải cấu kết với địch quốc, trong ngoài hợp sức phá vỡ cửa thành. Chúng ta bị đ/á/nh bất ngờ.
Trương lão tướng quân và phụ thân ta xông ra chiến trường, sống c.h.ế.t chưa rõ.
Trương thẩm vì che chở cho chúng ta, đã bị quân địch bắt đi, và t/ự v*n ngay tại chỗ.
Ta và Trương Hoài Cẩn bị binh lính trong phủ bao vây ch/ặt chẽ ở giữa. Thấy càng ngày càng nhiều kẻ địch tiến đến, ta rút một thanh ki/ếm từ người c.h.ế.t trên mặt đất.
Mọi người vội vàng cản ta lại. Ta chỉ quay đầu nhìn Trương Hoài Cẩn. Hắn bị cái c.h.ế.t của mẹ kích động, toàn thân r/un r/ẩy.
Ta khẽ nói: “Rút ki/ếm, g.i.ế.c địch.”
Ta không nhớ đã trải qua bao lâu, không nhớ đã có bao nhiêu người ngã xuống trước mắt, chỉ nhớ thanh ki/ếm trong tay đã sứt mẻ, và lưng ta luôn tựa vào lưng Trương Hoài Cẩn.
Sau khi quân tiếp viện đến, x/á/c nhận chúng ta an toàn, một lúc rất lâu sau đó, hắn mới òa khóc nức nở trong lòng ta.
Ta sinh lòng thương xót, nhận hắn làm đệ đệ.
Sau này khi chúng ta lớn hơn một chút, bà nội ta trước khi qu/a đ/ời vẫn luôn lẩm bẩm về việc ta không thể để tuyệt hậu.
Để người an lòng, chúng ta và nhà họ Trương đã nói với bà rằng hai đứa trẻ đã định thân với nhau. Bà nội an lòng, bà nắm lấy tay ta: “Tốt, tốt lắm, thằng bé họ Trương là một đứa trẻ tốt, con không thể phụ lòng người ta!”
Bà mãn nguyện ra đi.
Kiếp trước sau khi ta ch*t, Trương Hoài Cẩn cố tình thất lễ trước mặt vua, bị bãi bỏ chức Thế tử, người thừa kế chuyển sang cho đệ đệ ruột của hắn.
Ngày hôm sau, Trương lão tướng quân gạch tên Trương Hoài Cẩn ra khỏi gia phả. Hắn vừa bị phế, ngay sau đó đã đến phủ Trường Hưng Hầu. Một mũi tên b.ắ.n c.h.ế.t Thẩm Hoài An.
Đối diện với Thẩm Hoài Bích đang khóc lóc không ngừng, hắn lạnh lùng nói: “Bất kể Khương Anh sống hay ch*t, ta vẫn là chỗ dựa của tỷ ấy.”
Và sau đó, ta trọng sinh vào lúc đám tang của bà nội, ngây người nhìn Trương Hoài Cẩn đang mặc áo tang khóc lóc vật vã. Ta bước đến, đ/á nhẹ vào m.ô.n.g hắn.
Hắn quay đầu lại, vẻ mặt đầy bối rối.
Ta nghiêng đầu nhìn hắn: “Có dám cùng tỷ làm một phi vụ lớn không?”
22.
Hai năm sau, ta được phong làm Hoàng hậu.
Năm năm sau, ta sinh hạ hoàng tử, thằng bé được lập làm Trữ quân khi tròn một tuổi.
Mười năm sau, Võ Dương Hầu cùng Thái tử dấy binh “Thanh Quân trắc”.
Ta khoác trên mình bộ y phục của Thái hậu, ân cần bưng bát th/uốc đi về phía Tiêu Yến.
Ngài nằm nghiêng trên giường, tay khẽ r/un r/ẩy, râu trên mặt đã lâu không được cạo, quần áo dính đầy nước canh và bùn đất.
Thấy ta đến gần, Tiêu Yến không thể nói, chỉ có thể liều mạng trợn mắt nhìn ta.
Ta mỉm cười ngọt ngào, múc một thìa nước đen trong bát: “Bệ hạ, đến giờ uống th/uốc rồi.”
(Hết truyện)
Én giới thiệu một bộ cổ đại khác do Én dịch và đăng trên MonkeyD nè:
Tên truyện: Bách Hoa Sát
Tác giả: Tứ Niên
Ta vừa nhập cung làm tì, đang lúc lựa chọn Chủ tử, bỗng dưng tỷ tỷ liền gi/ật phắt miếng ngọc bội tín vật của ta. Bấy giờ, ta liền hay rằng nàng cũng có thể nhìn thấy những dòng chữ trôi nổi trong không trung.
Những dòng huyết tự đỏ thẫm lơ lửng trên đầu viết rõ:【Chư vị nương nương trong cung đều đã nhiễm phải quái bệ/nh, chỉ kẻ nào theo đúng Chủ tử mới mong giữ được mạng sống!】
【Duy chỉ có Vân Phi nương nương là người duy nhất chưa bị lây nhiễm, vẫn còn giữ được thân thể lành lặn.】
Trên phượng ỷ, thân thể Hoàng hậu nương nương không ngừng bốc ra từng đợt mùi tử khí nồng nặc. Đôi mắt âm u của nàng găm ch/ặt vào tất cả mọi người, lạnh lẽo hỏi: "Cơ hội lựa chọn Chủ tử chỉ có một lần, thời gian đã hết, các ngươi đã chọn xong chưa?"
Tỷ tỷ vội vã dâng ngọc bội lên trước, r/un r/ẩy thưa: "Nô tì từng có ân với Vân Phi nương nương, nô tì nguyện ý đi theo Vân Phi nương nương!" Không chỉ nàng, hầu như tất cả các cung nữ đều chọn Vân Phi nương nương.
Chỉ riêng ta là chưa chọn.
Bọn họ nào hay biết ta đã trọng sinh, kiếp trước ta cũng nhờ miếng ngọc bội mà chọn Vân Phi nương nương, nhưng lại không sống nổi qua ngày thứ hai...
1.
Trong đại điện, ba mươi cung nữ đứng thành hai hàng, chờ đợi chọn chủ tử sẽ theo hầu từ nay về sau.
Bỗng nhiên, tỷ tỷ đứng bên cạnh ta, tựa hồ như vừa nhìn thấy vật gì đó vô cùng khủng khiếp, đôi tay r/un r/ẩy khôn ng/uôi. Nàng ta vội vàng gi/ật phắt miếng ngọc bội từ bên hông ta, siết ch/ặt trong lòng bàn tay.
Cùng lúc đó.
Trước mắt ta cũng hiện lên một hàng huyết tự đỏ thẫm:【Chư vị nương nương trong cung đều đã nhiễm phải quái bệ/nh, chỉ kẻ nào theo đúng Chủ tử mới mong giữ được mạng sống!】
【Duy chỉ có Vân Phi nương nương là người duy nhất chưa bị lây nhiễm, vẫn còn giữ được thân thể lành lặn.】
"Hoàng hậu nương nương và các cung nương nương giá đáo——!" Theo tiếng thái giám the thé, q/uỷ dị cất lên, một luồng khí tanh tưởi, mục ruỗng ập tới.
Phượng bào màu vàng tươi của Hoàng hậu nương nương không ngừng rỉ ra những vũng mủ đục ngầu, nhớp nháp. Mười hai vị phi tần nương nương, phần lớn đều thoa lớp son phấn dày cộp, nhưng vẫn không che giấu nổi những vết lở loét trên mặt. Trên khuôn mặt trắng bệch, treo lủng lẳng những khối thịt đỏ tươi, sưng tấy.
Đúng như những gì dòng chữ kia đã nói, trong số đó chỉ có Vân Phi nương nương trông bình thường nhất. Da dẻ nàng trắng nõn, ngũ quan tú mỹ, không một chút dấu hiệu bị lây nhiễm.
Nhìn thấy cảnh tượng này, mấy cung nữ nhát gan đã sợ đến h/ồn xiêu phách lạc, mềm nhũn cả người, ngã quỵ xuống đất, nôn mửa vì quá k/inh h/oàng.
Hoàng hậu nương nương đó, đôi mắt vằn vện tơ m/áu, lạnh lùng quét qua: "Mấy cung nữ này điện tiền thất nghi!"
"Kéo xuống, đưa vào Ngự thiện phòng..." Một chuỗi dịch nhớt tanh tưởi, rớt ròng ròng từ khóe miệng Hoàng hậu nương nương. Nàng như thể vừa nghĩ đến món mỹ vị tuyệt thế nào đó, đôi môi nứt toác đến tận mang tai, để lộ ra mấy hàng răng dày đặc, sắc nhọn.
Chỉ trong chớp mắt, bốn, năm cung nữ đã bị kéo lê đi. Tiếng kêu la thảm thiết, tiếng khóc than vang vọng khắp đại điện âm u, lạnh lẽo. Những cung nữ còn lại sợ hãi r/un r/ẩy, mặt mũi trắng bệch, không dám phát ra dù chỉ một tiếng động nhỏ.
Ta cũng chợt hiểu ra, tỷ tỷ đoạt lấy tín vật nơi hông ta, là để có thể trở thành cung nữ kề cận Vân Phi nương nương, nhằm cư/ớp đi cái cơ hội duy nhất để sống sót!
2.
"Cơ hội lựa chọn Chủ tử chỉ có một lần, thời gian đã hết, các ngươi đã chọn xong chưa?" Giọng Hoàng hậu the thé, lạnh lẽo, tựa như móng vuốt sắc nhọn cào trên nền gạch.
Theo tiếng nàng cất lên, một luồng mùi tanh tưởi nồng nặc hơn nữa liền ập thẳng vào mặt.
Các cung nữ đưa mắt nhìn nhau, trong tròng mắt chỉ còn đọng lại sự k/inh h/oàng và tuyệt vọng.
Duy chỉ có tỷ tỷ của ta, tay cầm miếng ngọc bội, bước ra. Nàng cố gắng kìm nén sự r/un r/ẩy, cất giọng trong trẻo: "Nô... nô tì từng có ân với Vân Phi nương nương!"
"Nô tì nguyện ý đi theo Vân Phi nương nương." Dứt lời. Tỷ tỷ giơ cao miếng ngọc bội qua đầu, để tất cả mọi người đều có thể thấy rõ.
Ta khẽ hé môi. Miếng ngọc bội này vốn thuộc về ta.
Thuở trước, khi Vân Phi nương nương chưa nhập cung, nàng từng không may sẩy chân ngã xuống hồ băng giá.
Tỷ tỷ ta nào biết bơi lội.
Chính ta đã nhảy xuống, từ trong hồ băng lạnh thấu xươ/ng c/ứu thoát Vân Phi nương nương.
Nàng đã ban cho ta một miếng ngọc bội làm tín vật, dặn rằng sau khi nhập cung, ta hãy đến tìm nàng.
Nàng hứa sẽ lo liệu cho ta một công việc tốt đẹp!
Nhưng không ngờ, tỷ tỷ cũng có thể nhìn thấy những dòng huyết tự đỏ thẫm kia.
Điều đầu tiên nàng làm, chính là cư/ớp đoạt ngọc bội của ta!