Editor: Hyna Nguyễn

Beta-er: Nhi hôm nay rất lười

————————————————–

Nghe được câu trả lời của Oản Oản, trong nháy mắt con ngươi như hắc diệu thạch thâm thúy của Tư Dạ Hàn dâng lên tầng tầng sóng nhiệt, nóng đến mức như có thể hòa tan người đối diện.

Diệp Oản Oản nhìn thấy dục niệm rõ ràng trong đáy mắt trong trẻo lạnh lùng đó…

Ặc…

Tiêu rồi… Thả thính quá liều rồi…

Khi nụ hôn của Tư Dạ Hàn rơi xuống trong nháy mắt, Diệp Oản Oản vội vàng đ/ập đầu của mình vào ngựk của anh, đáng thương mà mở miệng: “Nè, em đã bận bịu cả ngày cũng chưa có ăn gì, thật là đói mà… Em muốn ăn mì… Nhưng tay đ/au…”

Tư Dạ Hàn đang cố gắng bình ổn lại hô hấp của mình, đồng thời lẳng lặng nhìn chăm chú cô.

Anh ta sao lại không biết chút tâm tư trong lòng Diệp Oản Oản chứ…

Mỗi lần đều là to gan lớn mật, thả thính anh đến mức phát hỏa, thả xong liền chạy mất…

Nặng nề cắn một cái trên môi của cô, Tư Dạ Hàn cất bước đi về phía tủ lạnh.

“Tạp dề treo ở bên cạnh tủ lạnh, em giúp anh cầm sang nha!”

Diệp Oản Oản thông minh lon ton chạy tới, lấy ra một cái tạp dề màu hồng in hình hellokitty m/ua ở siêu thị đưa cho Tư Dạ Hàn.

Tư Dạ Hàn liếc một cái về phía tạp dề, rõ ràng cực kì gh/ét bỏ, nhưng khi nhìn về phía Diệp Oản Oản cầm lấy cái tạp dề đó, nhìn biểu cảm mong đợi kia, cuối cùng vẫn dang tay ra.

“Ý khoan đã, anh biết nấu mì sao?” Diệp Oản Oản đột nhiên hỏi lại.

Gương mặt cao quý lạnh lùng của Tư Dạ Hàn bễ nghễ liếc nhìn cô một cái.

Diệp Oản Oản nhất thời ngượng ngùng mở miệng: “À, được rồi được rồi, em sai rồi, sao mà anh không biết nấu mì được chứ!”

Tư Dạ Hàn mới vừa đi vào phòng bếp không bao lâu, điện thoại di động của Diệp Oản Oản đột nhiên vang lên.

Người gọi tới là Hứa Dịch.

Diệp Oản Oản nhận điện thoại: “A lô? Hứa quản gia?”

Diệp Oản Oản mới vừa tiếp thông, đầu kia điện thoại di động lập tức truyền tới giọng nói hết sức khẩn cấp của Hứa Dịch: “Oản Oản tiểu thư! Cô không sao chứ! Tôi đã chạy tới dưới chung cư của cô rồi! Thập Nhất và Phong Huyền Diệc cũng đã đang trên đường tới! Cô ngàn vạn lần phải chống đỡ nha, bình tĩnh một chút, đừng xúc động!”

Diệp Oản Oản nghe xong đầu óc liền mơ hồ: “Hả? Anh đang nói gì? Đã xảy ra chuyện gì?”

Hứa Dịch bị hỏi ngược lại sửng sốt đáp: “Sao lại thế này? Ông chủ còn chưa tới chỗ cô sao? Rõ ràng là lái xe đua với tốc độ bốn trăm cây số ra cửa, lúc này chắc phải đến rồi chứ…”

“Ờ…” Xe đua? Bốn trăm cây số???…

“Ông chủ nhìn thấy đoạn video tại hiện trường buổi họp báo, cô vì Cung Húc mà bị thương, tệ nhất chính là thời điểm trong video đều là lửa đạn bay lung tung, đại khái là đoạn nói đến chuyện cô và Cung Húc có qu/an h/ệ m/ập mờ đó…” Hứa Dịch dùng tốc độ nhanh nhất giải thích tình huống lúc đó một chút, giọng điệu chấn động lòng người.

“Chuyện này, Hứa quản gia à…”

“Oản Oản tiểu thư, chờ lát nữa ông chủ tìm tới cô, cô ngàn vạn lần nên tỉnh táo một chút! Chúng tôi lập tức đến đây!” Hứa Dịch dặn đi dặn lại.

Diệp Oản Oản ho nhẹ một tiếng, bất đắc dĩ mở miệng nói: “Hứa quản gia, phiền anh bình tĩnh một chút, để cho tôi nói một câu ok?”

Diệp Oản Oản nói xong trực tiếp nhấn một cái trên màn hình điện thoại di động, chuyển đến cuộc gọi video, sau đó, chuyển ống kính đến trong phòng bếp.

Một giây kế tiếp, Hứa Dịch liền thấy ông chủ nhà mình, ngang hông đeo một chiếc tạp dề màu hồng, tay áo sơ mi trắng tùy ý cuốn đi lên, tay cầm muôi cơm, đang ở trong phòng bếp, phía dưới…

“Ặc…”

Trên màn hình điện thoại di động, biểu cảm của Hứa Dịch trong nháy mắt ng/u người.

Diệp Oản Oản trực tiếp đứng lên, cầm điện thoại di động đi tới trước mặt của Tư Dạ Hàn nói: “Bảo bối, nhìn em một cái!”

Tư Dạ Hàn nghe tiếng của cô, ánh mắt nhìn qua chỗ Diệp Oản Oản, thấy Diệp Oản Oản đang cầm điện thoại di động hướng về phía anh, thông qua màn hình điện thoại di động anh thấy người bên kia hình như là Hứa Dịch.

Diệp Oản Oản tiến tới trước mặt Tư Dạ Hàn, camera đưa về hướng của mình và Tư Dạ Hàn nói: “Mau hôn em một cái, quản gia nhà anh sắp đi/ên rồi đó!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
21.23 K
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
4 An Lan Năm Tháng Chương 18
11 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tín hiệu bão số 8

Chương 8
Khi Đài thiên văn Cảng Hồng Kông treo tín hiệu bão số 8 đầu tiên vào đêm khuya, Hoắc Minh Diệp đã mua một chiếc du thuyền mới để tổ chức sinh nhật cho con chim hoàng yến của mình tại Hương Giang. Những món trang sức trị giá hàng trăm triệu giành được từ buổi đấu giá. Một chiếc váy cưới cổ điển được vận chuyển vượt đại dương từ Paris về. Tất cả đều là bằng chứng cho thấy anh ta yêu con chim hoàng yến đó đến nhường nào. Tôi gọi liên tiếp hơn 10 cuộc điện thoại, bảo anh chú ý an toàn, đừng mang tính mạng của mình ra làm trò đùa. Giọng điệu Hoắc Minh Diệp đầy khinh khỉnh: "Làm tốt vai trò vợ của Hoắc gia không được sao? Những gì tôi cho cô còn chưa đủ nhiều à? Cô so đo với cô ấy làm gì? Cô ấy còn trẻ, tính tình bồng bột, thích náo nhiệt, thì đã cản trở gì đến cô chứ?" Đêm đó, bão lớn hoành hành, lật úp con du thuyền. Những người trên tàu, không một ai sống sót. Cánh săn tin ngay lập tức phỏng vấn tôi, hỏi tôi có suy nghĩ gì. Tôi im lặng rất lâu, không nói một lời nào. Tôi không còn hận anh nữa, trước đây anh từng đối xử với tôi rất tốt. Tất nhiên, bây giờ anh còn đối xử với tôi tốt hơn nhiều. Suy cho cùng, anh đã chết rồi, tiền bạc đều là của tôi cả.
Báo thù
Hiện đại
Gia Đình
7