1
“C-cái… cái gì?” Hệ thống hiếm khi bị lag một giây.
Tôi cười tùy ý: “ Ngươi nói hắn từ nhỏ lớn lên trong á/c ý, không nơi nương tựa, người giám hộ duy nhất lại là tôi – một người chú không có qu/an h/ệ m/áu mủ… vậy chẳng phải có nghĩa là tôi muốn làm gì hắn cũng được sao?”
“Hình như… cũng có thể hiểu như vậy…”
...
Trước cổng trường, nam nữ thiếu niên tràn đầy sức sống cười đùa ầm ĩ, trong đó có một cặp đặc biệt nổi bật.
Chàng trai anh tuấn, rạng rỡ đang cười nói gì đó, cô gái xinh đẹp tinh xảo giả vờ gi/ận dỗi, đưa tay đ/ấm nhẹ lên vai cậu.
Chỉ cần nhìn một cái là biết nam nữ chính.
Rất nhanh, một chiếc xe sang chạy tới, hai người tạm biệt nhau trước cổng.
Cậu con trai lên xe rời đi.
Cô gái thì chạy về phía một người phụ nữ hiền từ đứng cách đó không xa, hai người vừa nói vừa cười, dần đi xa.
Không ai chú ý tới, trong góc tối có một thiếu niên u ám đang lặng lẽ nhìn bọn họ.
Làn da cậu ta tái nhợt một cách bệ/nh hoạn, tay chân thon dài nhưng g/ầy gò yếu ớt.
Mái tóc mềm rũ phủ trước trán, gần như che kín đôi mắt đỏ hoe, nơi chứa đầy đố kỵ cùng khát vọng.
Giống như con chuột cống trong rãnh tối.
Giống như tên tr/ộm lén lút nhìn tr/ộm hạnh phúc của người khác.
“Hệ thống, nhiệm vụ của tôi là hoàn thành việc b/ắt n/ạt Giang Ương theo thiết lập ban đầu, chờ hắn trưởng thành rồi gọi người gi*t tôi… là tôi có thể quay về thế giới cũ?”
“Đúng vậy! Cho nên ký chủ phải cố gắng hơn nữa nha!”
“Nếu tôi không hoàn thành thì sao?”
“Không hoàn thành thì không thể quay về thế giới của cậu, cũng không lấy lại được tài sản của cậu, chỉ có thể ở lại đây cho đến ch*t.”
“Chỉ vậy thôi?”
Hệ thống bỗng có dự cảm không lành:
“…Chúng tôi theo chủ nghĩa nhân đạo, không áp dụng trừng ph/ạt tr/a t/ấn thân thể.”
“Vậy thì tốt.”
Nụ cười trên mặt tôi càng lúc càng lớn:
“Vậy cậu cứ trực tiếp tuyên bố nhiệm vụ thất bại đi, tôi không về nữa.”
Hệ thống: “!!!”
Mặc kệ tiếng gào thét của hệ thống, tôi bấm còi xe, hạ cửa kính xuống khi “con chuột nhỏ” kia nhìn qua.
“Giang Ương, lại đây.”
Cậu ta chú ý đến bên này, giống như nhìn thấy thứ gì cực kỳ gh/ê t/ởm, đồng tử co rút, khuôn mặt lập tức căng cứng.
Đứng yên một lúc lâu, cậu ta mới chậm chạp bước tới.
“Lên xe.”
Tôi nghiêng đầu, ra hiệu ghế phụ.
Giang Ương không động, chỉ cảnh giác, như đang cố đ/è nén cảm xúc nào đó:
“Lần này ông lại muốn làm gì?”
Tôi coi như không nghe, lặp lại lần nữa.
Cậu ta vẫn không nhúc nhích.
Tôi mất kiên nhẫn, giọng mang theo chút u/y hi*p:
“Cho dù tôi thật sự muốn làm gì cậu… thì cậu có thể làm được gì?”
Giang Ương cuối cùng cũng lên xe, nhưng ngồi ở ghế sau, cúi đầu không nói.
Tôi khẽ cười. Thái độ này cũng bình thường.
Nguyên chủ chiếm đoạt khoản tiền bảo hiểm khổng lồ của cha mẹ cậu, lại còn đ/á/nh đ/ập ch/ửi m/ắng, sai khiến cậu như súc vật.
Nếu không phải cha mẹ Giang Ương để lại một khoản tiền học tập, không thể rút ra, chỉ có thể định kỳ chuyển vào tài khoản cố định… thì đứa trẻ này sớm đã bị giày vò đến ch*t.