Tôi gần như bị dọa sợ đến nỗi loạng choạng chạy về nhà.

Vừa vào nhà, Thôi Danh Chương đã dán lá bùa màu vàng lên cửa.

Bố tôi đi đến gần tôi, nôn nóng hỏi: “Con đã giấu hình nộm đất sét chưa?”

Tôi nhìn ông ấy, bỗng chốc không biết phải nói như thế nào.

Bố nhìn tôi rồi khẩn trương hỏi tiếp: “Con, con không để sao?”

Tôi cắn môi gật đầu.

Bố tôi hét lên “trời ơi” rồi chỉ vào tôi, chân không ngừng run lên.

“Lạc Lai ơi là Lạc Lai, mạng sống của cả nhà Hồ Lão Tam thì đáng quý, vậy còn tính mạng của bà nội, bố mẹ của con thì không đáng quý sao, chúng ta đều đáng ch*t đúng không?”

Nghe bố nói vậy, tôi không nói nên lời.

Đúng vậy, mạng sống của cả nhà Hồ Lão Tam thì đáng quý vậy còn gia đình chúng tôi thì sao…

Bây giờ bà nội và cả bố mẹ tôi đều sẽ mất mạng vì những suy nghĩ nông nổi của tôi.

Vậy tôi nên làm gì?

“Lạc Lai, con đã để hình nộm bằng đất sét ở đâu? Bây giờ bố sẽ đi lấy!”

Bố tôi lo lắng nói.

“Con… Con để chúng ở trong sân của nhà bác cả.”

Bố tôi nghe vậy định bước ra ngoài.

“Thằng bé Lạc Lai này vẫn là quá tốt bụng, có lẽ đây chính là số mệnh định sẵn.” Thôi Danh Chương thở dài.

Bố tôi vội vã nói: “Không được, dù như thế nào đi chăng nữa tôi cũng không thể để cho nhà mình bị diệt môn như vậy được.”

Thôi Danh Chương nói: “Phúc Sinh, trăng đã lên rồi, đừng ra ngoài nữa. Bà nội của cậu và tôi cũng xem như là có duyên với nhau. Đêm nay tôi sẽ ở lại đây, bảo vệ cả nhà của cậu bằng mọi giá.”

“Đạo trưởng Thôi từ nơi xa xôi đến đây để c/ứu chúng ta, nếu như chỉ vì một suy nghĩ vu vơ nhất thời của con mà mất mạng, Lạc Lai à Lạc Lai, vậy bây giờ lương tâm con có cắn rứt không?”

Bố tôi mắ/ng ch/ửi tôi.

Thôi Danh Chương thở dài: “Đừng có m/ắng thằng nhỏ nữa, từ xưa đến nay lòng tốt luôn được đền đáp, có thể chính vì hành động hôm nay của Lạc Lai không chừng lại giúp nhà họ Lâm của cậu ngăn chặn được tai hoạ.”

Bố tôi tức gi/ận lên tiếng: “Có thể ngăn chặn được gì chứ! Đạo trưởng Thôi, ông mở cửa đi, tôi sẽ đến sân nhà anh tôi lấy những hình nộm ngay bây giờ.”

Thôi Danh Chương ngẩng đầu nhìn một hồi, đột nhiên nhẹ giọng nói: “Phúc Sinh đợi đã, sao tôi cảm thấy ở bên ngoài có chút gì đó không đúng lắm.”

Nghe ông ấy nói như vậy, lúc này tôi cũng mới để ý đến ngoài sân tĩnh mịch, không một tiếng động.

Rõ ràng bây giờ chỉ mới có sáu bảy giờ tối, vào lúc này mọi người ăn cơm xong sẽ ra ngoài đi dạo quanh làng.

Nhưng lúc này đột nhiên tôi không còn nghe thấy bất cứ tiếng động nào ngoài cửa nữa.

Ngay cả tiếng chó sủa cũng không có.

Ba người chúng tôi đứng ngay cửa, căng thẳng nín thở.

Đúng lúc này, tôi nghe thấy tiếng bước chân chậm rãi từ hướng nhà bác cả truyền đến.

Tiếng bước chân đi từ xa đến gần vang lên vô cùng nặng nề, giống như mỗi bước đi đều cực kỳ khó khăn.

Tôi sợ đến nỗi không dám thở mạnh, còn Thôi Danh Chương thì rút bảo ki/ếm ra chặn lại chúng tôi ở phía sau.

Một lúc sau, chúng tôi nghe thấy tiếng bước chân dừng lại trước cửa nhà.

Sau đó, “cốc cốc cốc cốc”.

Bên ngoài truyền đến bốn tiếng gõ cửa chậm rãi.

“Bốn cái, là m/a gõ cửa.” Thôi Danh Chương nói.

“Là m/a nữ đó đến rồi sao?” Tôi gần như hỏi trong vô thức.

“Thứ á/c linh hung dữ đó, có lẽ trước khi hại người sẽ không gõ cửa đâu.” Thôi Danh Chương trả lời.

“Ai, bên ngoài là ai?” Lúc này giọng bố tôi cũng r/un r/ẩy lên tiếng hỏi.

“Em trai, là anh Quý Sinh đây.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Mang Thai Nhưng Không Chạy

Chương 8
Tôi, một beta, thật sự đã mang thai. Và lúc này, người cha sinh học khác của con tôi đang cầm đơn xin chuyển công tác của tôi với vẻ mặt lạnh lùng và chất vấn tôi. 「Tại sao anh lại muốn chuyển sang quản lý hậu cần?」 「Quản lý hậu cần cũng rất quan trọng.」 Anh ta hít một hơi thật sâu, 「Tôi biết hậu cần cũng quan trọng, tôi muốn biết tại sao anh đột nhiên muốn rút lui khỏi chiến trường.」 Tôi vô thức giơ tay bảo vệ bụng dưới, có vẻ như hôm nay nếu không đưa ra một lý do thuyết phục anh ta, thì không thể nào chuyển công tác thành công được. Tôi hít một hơi thật sâu, nói: 「Omega của tôi đã mang thai, thai nhi không ổn định lắm, lúc nào cũng cần tôi chăm sóc.」 Sau đó, anh ta sững sờ, tờ đơn xin chuyển công tác trong tay anh ta rơi thẳng xuống đất.
13.72 K
9 Nghe lén Chương 13
12 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm