Ngủ dậy, tôi thấy hơi ngượng ngùng.

Ngộ Tri Viễn lại chẳng hề để tâm, chỉ hỏi tôi muốn ra ngoài ăn hay ăn sáng tại khách sạn.

Hôm qua tôi cứ nhắc mãi mấy món ăn vặt đặc sản Diêm Thành, nên cuối cùng quyết định đi ăn quán ven đường.

Tôi cảm thấy không được tự nhiên cho lắm, hôm qua mượn rư/ợu làm càn, hôn hít với Ngộ Tri Viễn.

Sao hôm nay hắn có thể mây trôi gió thoảng như không có gì thế nhỉ.

Tôi không nhịn được hỏi: "Tối qua cậu say à?"

Ngộ Tri Viễn húp một ngụm súp cay, ngẫm nghĩ rồi nói: "Chắc uống nhiều quá, tôi quên béng mất về kiểu gì rồi."

Khá lắm, tôi thật muốn phun ngụm súp cay ch*t hắn.

Ngộ Tri Viễn chắc bị cơn gi/ận vô cớ của tôi dọa sợ, còn hỏi lại: "Sao thế? Hôm qua tôi phát đi/ên lúc s/ay rư/ợu à?"

Tôi lườm hắn: "Đúng thế, đi/ên lắm, sau này đừng có uống rư/ợu nữa."

Đến nơi tổ chức đám cưới, chúng tôi vào hậu trường thăm cô dâu trước.

Tân Tĩnh đang dặm lại lớp trang điểm, thấy chúng tôi thì vui lắm.

"Trời ơi, bố tớ bảo mời được hai cậu, tớ còn không tin, không ngờ hai cậu đến thật!"

Tôi cười nói: "Hôm nay là ngày vui của cậu, nói gì thì bọn tớ cũng phải đến chứ, chúc cậu tân hôn vui vẻ."

Tân Tĩnh che miệng cười, cô nàng giả trai năm nào giờ cũng dịu dàng như nước rồi.

Cô ấy trêu: "Cậu đến vì dàn phù dâu chứ gì, chấm được cô nào thì bảo tớ, tớ làm mai cho."

Tôi còn chưa kịp phản bác, cô ấy lại nói: "Đúng rồi, Vương Kỳ Kỳ cũng làm phù dâu cho tớ đấy, giờ vẫn đ/ộc thân, đang làm biên chế bên Cục Lâm nghiệp."

Vương Kỳ Kỳ?

Tôi chợt nhớ ra, cô bạn cùng lớp cấp ba, từng theo đuổi tôi một thời gian, một cô gái cực kỳ nhiệt tình sôi nổi.

Tôi quay đầu nhìn Ngộ Tri Viễn, hắn chỉ nhìn tôi cười, cũng chẳng nói năng gì.

Hơi rợn người nha.

Tôi cười gượng gạo: "Tớ không vội, lập nghiệp trước rồi lập gia đình sau, đợi tớ ki/ếm đủ tiền lấy vợ đã rồi tính!"

Tân Tĩnh liếc tôi một cái, lại nói với Ngộ Tri Viễn: "Còn Sếp Ngộ thì tớ không lo rồi, bên cạnh chắc chắn là mỹ nữ như mây."

Ai ngờ Ngộ Tri Viễn lại cười cười, nói: "Tôi có hôn thê rồi."

Tôi: "?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Liệu một kẻ hèn nhát cũng có thể trở thành bia đỡ đạn tàn bạo?

Chương 7
Tôi là pháo hôi trong một bộ truyện BL học đường quý tộc. Cùng là học sinh đặc cách với nhân vật chính thụ. Nhân vật chính thụ kiên cường bất khuất, bị các cậu ấm làm khó cũng không chịu khuất phục, càng bị đả kích lại càng mạnh mẽ. Còn tôi chỉ là một kẻ nhát gan. Thiếu gia m/ắng tôi nghèo hèn. Tôi cố nén nước mắt: "Xin lỗi, làm bẩn mắt cậu rồi, bộ quần áo này đã là bộ đẹp nhất trong tất cả quần áo của tôi." Thiếu gia nói tôi giả tạo. Tôi tự ti cúi đầu: "Xin lỗi, tôi chỉ sợ các cậu coi thường tôi, tôi muốn làm bạn với các cậu, nhưng ngay cả vé tàu đến trường tôi cũng phải tự b/án ngô ki/ếm tiền m/ua." Thiếu gia kinh ngạc, thiếu gia tự trách. Nửa đêm thiếu gia đang ngủ cũng phải dậy tự t/át mình một cái. Đụng vào tôi coi như cậu ta đụng vào bông vậy.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
5.52 K