Lừa Đảo

Chương 9

19/03/2026 15:23

Đối với sự rời đi của Trì Hành, tôi không cảm thấy quá đ/au buồn.

Dẫu sao cũng đã sống chung hơn nửa năm, tình cảm dĩ nhiên là có.

Nhưng tôi chưa bao giờ là kiểu người thích hoài niệm quá khứ.

Dọn dẹp lại đồ đạc trong nhà.

Căn nhà này ký hợp đồng thuê theo năm, tiền nhà cũng đã trả rồi.

Những ngày tới vẫn phải sống ở đây.

Giữ lại những thứ dùng được của Trì Hành để tiếp tục dùng, những thứ không dùng được thì đóng gói ném hết xuống thùng rác dưới lầu.

Kèm theo cả bó hoa Trì Hành mới thay trên bàn ăn.

Xóa hết Wechat và số điện thoại, mọi chuyện coi như kết thúc.

Tôi nằm trên giường, đầu óc còn khá tỉnh táo.

Nhưng cơ thể mệt mỏi đến nỗi chẳng buồn nhúc nhích ngón tay.

Cứ thế để mặc cho mình mở mắt trừng trừng cho đến khi trời hửng sáng.

Cuộc sống lại trở về nhịp điệu cũ.

Giống như một vũng nước đọng, đi làm rồi về nhà.

Ba tháng chung sống ngắn ngủi. Khiến Trì Hành biến cuộc đời tôi thành mớ hỗn độn.

Giờ đây tôi lại cảm thấy không quen với nhịp sống hiện tại.

Lý Hiền - người bạn duy nhất biết chuyện giữa tôi và Trì Hành, đồng thời là đối tác tiệm sửa xe - nhận ra sự khác thường của tôi.

Cậu ta lẽo đẽo quanh tôi lải nhải cả ngày.

Cuối cùng không chịu nổi, tôi đành kể hết sự tình.

Khác với thói quen châm chọc, Lý Hiền vỗ vai tôi: "Chia tay thì chia tay, người tiếp theo sẽ tốt hơn."

"Tao đã nắm được gu của mày rồi, đợi đấy, lát nữa sẽ ki/ếm người hợp ý cho mày!"

Tôi bật cười đắng chát: "Thôi đi, giờ tao chẳng còn hứng thú yêu đương nữa, ki/ếm tiền trước đã."

Đúng lúc đó, chuông điện thoại vang lên.

Người gọi đến là Tạ Minh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ai bảo anh ta là chó điên?

Chương 7
Đêm trước lễ đính hôn, người em song sinh bỏ trốn. Vì tiền, cha tôi ép tôi đóng giả em trai gả cho thiếu gia điên nhà họ Mộ. Lần đầu gặp mặt, hắn vừa rút con dao găm đẫm máu ra khỏi mắt kẻ khác. Khi tôi tưởng mình sẽ gục ngã dưới tay hắn, hắn lại e thẹn giấu dao sau lưng, khẽ cười: "Cô chính là phu nhân của ta?" Sau này, vị thiếu gia vốn ghét người khác đụng chạm ấy lại đòi ôm khi ngủ, đòi hôn lúc thức. Khi thiếu gia điên hóa thành thiếu gia ôn nhuận, em trai lập tức quay về. Nó nói: "Anh đơn giản chỉ là omega kém chất lượng, không xứng với hắn." Tôi nhìn Mộ Yến Cẩn - kẻ đã lâu không phát điên, mỉm cười buông tay. "Em à, chó không cần xích... liệu có còn là chó dại không?"
1.2 K
5 Tắt đèn Chương 8
7 Ngôi Sao May Mắn Chương 11
10 Thai nhi báo thù Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm