Sáng hôm sau, Hứa Phong miễn cưỡng đến cửa hàng.
Sau khi anh đi, mẹ Hứa lại mời bà Lý tới.
Bà Lý r/un r/ẩy khắp người, không còn vẻ kiêu ngạo như lần đầu bước vào nhà.
Bà ta bảo mẹ Hứa m/ua một con gà mái, gi*t lấy m/áu đổ đầy bát.
Rồi dùng m/áu gà mái quét lại khắp khung cửa.
Mẹ Hứa vừa quét vừa hỏi:
"Bà Lý, người ta bảo m/áu gà trống mới trừ tà. Lần trước bà quét m/áu gà trống, sao lần này lại dùng m/áu gà mái?"
Bà Lý ấp a ấp úng:
"Ừ... trận pháp lần này khác lần trước. Bà làm theo lời tôi là được."
Quét xong m/áu, bà Lý lại chỉ đạo mẹ Hứa đào lên một tờ bùa dưới nền bếp.
Rồi làm ra vẻ trang trọng ch/ôn xuống một tờ bùa khác.
Mẹ Hứa lại hỏi:
"Bà Lý, lần trước không phải ch/ôn tờ bùa rồi sao? Sao giờ lại phải ch/ôn nữa?"
Bà Lý nhíu mày:
"Bà chẳng bảo tối qua gặp m/a à? Ch/ôn thêm tờ bùa nữa cho chắc ăn."
Mẹ Hứa lợi dụng bà Lý m/ù lòa, liên tục đảo mắt nhìn bà ta với vẻ kh/inh bỉ.
"Lần làm pháp sự trước bà đã không xong việc, nhà tôi còn gặp m/a. Lần này bà đừng hòng đòi tiền nữa."
Bà Lý đã suýt ch*t khiếp vì tôi, đâu còn dám nhắc đến chuyện th/ù lao.
Tôi đứng bên lạnh lùng quan sát màn kịch của họ.
M/áu gà trống trừ tà tránh họa, m/áu gà mái sẽ phủ lấp m/áu gà trống, khiến toàn bộ trận pháp mất tác dụng.
Còn tờ bùa mới ch/ôn xuống kia... chỉ là một tờ bùa trắng.