Trước đây chàng còn đi tr/ộm củ cải của vị trưởng lão nào đó, bị người ta đuổi ba ngày ba đêm. Sau đó vị trưởng lão đó đ/au thắt lưng, đành bỏ cuộc.

Ta buồn chán hỏi: "Chàng ấy tr/ộm quần áo của ngươi à?"

"Hắn ta đâu phải bi/ến th/ái, tr/ộm quần áo ta làm gì? Hắn ta tr/ộm đồ của Phượng Lân. Một tấm Châu Vân Cẩm tuyết trắng, giá trị ngang thành trì. Hôm nay ta phải tr/ộm lại được Châu Vân Cẩm, hoặc phải lấy được chiếc Mạn Chu La của hắn ta!"

Châu Vân Cẩm. Lần đầu gặp lại Đình Quan Trì, ta đã thắc mắc chiếc áo này không phải đã tuyệt bản sao? Trên đời chỉ mình Phượng Lân sở hữu thì chàng lấy đâu ra? Ta cứ tưởng sáu năm qua có người may lại. Không ngờ lại là đồ tr/ộm được.

Ta bất lực xoa trán, khóe miệng gi/ật gi/ật. Hóa ra ngoại hình thay đổi, nhưng bên trong vẫn là tên l/ưu ma/nh bất cần đời.

"Tìm thấy rồi!"

Trước khi ngẩng đầu, ta còn nghĩ đồ cũ của chàng, ngươi lấy thì lấy đi. Nhưng khi thấy Vệ Nhược Tích cầm trên tay chiếc hồng bào quen thuộc, tâm trạng bông đùa trong tôi lập tức tan biến.

Tôi nhớ như in cảnh chàng ngậm bông hoa, bước trên sợi Huyền Thiên tơ của đoàn tạp kỹ phố chợ hướng về phía tôi. Khẩu khí ngạo nghễ, chí tại tất đắc.

Chàng tháo đai lưng giáp bạc, cởi hồng bào khoác lên người ta. Bông hoa trên miệng cũng đưa cho ta. Ta ngẩn người đón nhận, nhìn theo bóng lưng khuất dần.

Hệ thống trong đầu reo mừng: "Thấy chưa, ta đã bảo y không thể bỏ mặc ngài ch*t đói mà! Giờ chính là khởi đầu hoàn hảo! Từ nay ngài có lý do để quyến rũ y rồi!"

Ta khom người nhặt lên chiếc đai lưng giáp bạc chàng đá/nh rơi. Là người hiện đại, đáng lý dù mặc yếm xuất hiện trước mặt mọi người ta cũng không thấy x/ấu hổ. Nhưng khi thực sự bị l/ưu ma/nh lôi từ lầu xanh ra, cánh tay và eo lưng đầy vết xước...

Khi tất cả chỉ trỏ, ánh mắt soi mói đậu trên người, những lời bẩn thỉu không ngại ngần ném vào mặt... Ta thực sự cảm thấy sợ hãi. Nỗi nh/ục nh/ã bị l/ột trần giữa phố đông người xem xét.

Hệ thống vẫn lảm nhảm trong đầu. Ta ôm ch/ặt đầu, khoảnh khắc ấy ta còn nghĩ: Làm nhiệm vụ gì nữa, chi bằng ch*t ở hiện đại cho xong, còn hơn chịu nhục này.

Thế rồi Đình Quan Trì như thiên binh giáng thế, c/ứu ta khỏi biển lửa. Hóa ra hệ thống muốn tôi c/ứu rỗi là một người như thế.

Kết cục cuối cùng của chàng... là gì?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ván cược và thế thân

Chương 7
Vị hôn phu Thẩm Chiêu Quân giả chết. Hắn khiến Thế tử Thẩm Dục Thần tốn hai năm để kết giao cùng ta. Hai kẻ ấy lập ra ván cược, cược xem sau khi Thẩm Chiêu Quân rời đi, liệu ta có còn giữ được tiết hạnh hay chăng. Ngay khoảnh khắc ta ưng thuận lời cầu hôn của Thẩm Dục Thần, Thẩm Chiêu Quân kẻ đã "tạ thế" hai năm liền từ trong bóng tối bước ra, trong mắt đầy rẫy oán hận. Ta ngẩn người tại chỗ, vừa giận vừa tủi, một chữ cũng chẳng thốt nên lời. Trở về phủ, ta đổ bệnh rồi uất ức mà qua đời. Khi mở mắt lần nữa, ta đã trở về ngày tin dữ Thẩm Chiêu Quân "tạ thế" truyền đến. Ta trước mặt người đời khóc một trận thỏa thuê, rồi quay đầu viết ngay một lá thư, gửi đến cho người biểu muội ở quê nhà vốn có dung mạo giống ta bảy tám phần. [Biểu muội có nguyện ý tới kinh thành, cùng Thế tử viết nên một đoạn giai thoại chăng?]
Cổ trang
Trọng Sinh
Tình cảm
1
Hiền thê Chương 6
A Doanh Chương 6