"Ưm..."

Tôi không nhịn được, phát ra một tiếng hừ muộn phiền, thắt lưng cũng cong gập cả xuống.

Bước chân Bạc Tân Ngôn khựng lại, quay đầu nhìn tôi.

Tôi cũng chẳng buồn quan tâm đến vẻ mặt hắn ra sao nữa, vung tay hắn ra, bụm miệng lao thẳng về phía nhà vệ sinh ở góc phòng.

"Yến Tùy!"

Âm thanh của Bạc Tân Ngôn truyền đến từ phía sau.

Tôi vờ như không nghe thấy.

Hiện tại cho dù là Thiên vương lão t.ử có tới đây, cũng không cản nổi việc tôi muốn nôn.

7

Lao vào buồng vệ sinh, tôi ôm lấy bồn cầu, nôn đến mức mật xanh mật vàng cũng sắp trào ra ngoài.

Đây chính là m.a.n.g t.h.a.i sao?

Mẹ kiếp cái vụ m.a.n.g t.h.a.i này.

Cái này quả thực là độ kiếp mà.

Tôi nôn đến mức nước mắt nước mũi giàn giụa, vã cả mồ hôi lạnh, hai chân mềm nhũn như cọng bún, hoàn toàn không đứng vững nổi, đành chật vật quỳ gục trên nền gạch hoa.

Mãi mới thở hắt ra được một hơi.

Xả nước, đẩy cửa, tôi lảo đảo bước tới bồn rửa tay.

Kẻ trong gương tàn tạ đến mức m/a chê q/uỷ hờn.

Mặt mũi trắng bệch như tờ giấy, đôi môi không còn hột m/áu, nhưng đuôi mắt lại đỏ ửng lên đầy đ/áng s/ợ vì nôn mửa dữ dội.

Tôi vớt một vốc nước lạnh vỗ lên mặt.

Lạnh buốt thấu xươ/ng.

Cuối cùng cũng cảm thấy sống lại được đôi chút.

Vừa định rút giấy lau mặt, đằng sau đã vang lên tiếng giày da giẫm trên mặt đất.

Toát ra cái điệu bộ hống hách kiêu ngạo.

"Yến Tùy, anh còn định diễn đến bao giờ?"

Tôi nhìn qua tấm gương.

Yến An đang tựa ở cửa, hai tay khoanh trước ngựk, vẻ mặt đầy gh/ét bỏ bịt mũi lại.

Cho dù là ở trong nhà vệ sinh chỉ có hai người chúng tôi, cậu ta vẫn phải tỏ cái thái độ của một quý công t.ử chốn hào môn.

"Diễn?"

Tôi vẩy vẩy nước trên tay, xoay người dựa vào bồn rửa, uể oải nhếch khóe môi.

"Tôi diễn cái gì? Diễn cảnh nôn mửa cho cậu xem à? Thế thì gu của cậu cũng mặn mòi thật đấy."

Yến An cười khẩy một tiếng, bước tới gần hai bước:

"Đừng tưởng tôi không biết anh đang ủ mưu gì. Cố ý tỏ ra yếu đuối trước mặt anh Tân Ngôn, giả vờ đáng thương để lấy sự đồng tình của anh ấy chứ gì?"

"Yến Tùy à, anh cũng không thèm tự đái một bãi mà soi lại mình đi, một Beta không ai thèm ngó ngàng như anh, Enigma cấp cao như anh Tân Ngôn có thể để mắt tới sao?"

Lại là cái mùi hoa dành dành ngọt ngấy đó.

Cùng với sự kề cận của cậu ta, cái mùi ấy càng lúc càng nồng nặc.

Tôi nhíu ch/ặt mày, cảm giác buồn nôn vừa bị ép xuống trong dạ dày lại bắt đầu rục rịch tuôn trào.

"Tránh xa tôi ra một chút."

Tôi ngoảnh mặt đi, nín thở.

"Mùi trên người cậu xông đến mức làm tôi nhức cả đầu."

Sắc mặt Yến An thoắt biến, hệt như bị giẫm phải đuôi:

"Anh gh/ét bỏ tôi? Đây là tin tức tố của Omega cấp cao đấy! Là thứ mà cái loại Beta kém cỏi như anh cả đời này cũng không bao giờ có được!"

Cậu ta như muốn chứng minh điều gì, bèn cố ý tỏa tin tức tố ra nồng nặc hơn.

Tôi sắp đi/ên rồi.

Đây đâu phải tin tức tố, đây rõ ràng là t.h.u.ố.c thôi thúc nôn mửa mà.

Tôi cũng chẳng thể hiểu nổi, một Beta như tôi sao lại nh.ạy cả.m với tin tức tố đến vậy.

"Oẹ—"

Tôi nhịn không được, quay ngoắt về phía bồn rửa tay mà nôn khan một trận.

"Anh!"

Yến An tức tối giậm chân.

"Yến Tùy, anh đúng là kinh t/ởm! Lại dám nôn oẹ trước tin tức tố của tôi..."

Lời còn chưa dứt.

Giọng nói chợt im bặt.

Ngay sau đó, là một âm thanh cực kỳ kìm nén, nghẹn ngào thốt ra từ trong cổ họng:

"Oẹ—"

Tôi sững sờ.

Thậm chí quên cả lau miệng, cứng nhắc quay đầu lại nhìn.

Chỉ thấy Yến An ban nãy còn hùng hổ kiêu ngạo, lúc này đang bịt ch/ặt miệng, cả người cong gập lại như con tôm luộc.

Mặt mũi cậu ta đỏ gay, gân xanh trên cổ nổi lên, tay kia bám ch/ặt lấy mép bồn rửa tay.

"Oẹ..."

Lại thêm một tiếng nữa.

Lần này thì không nhịn nổi nữa.

Cậu ta đẩy bật tôi ra, giành lấy cái bồn rửa bên cạnh, nôn đến mức tối tăm mặt mũi.

Cái tiếng động kia, còn to hơn cả tôi.

Tôi ngây ngốc luôn.

Đầu óc như bị sét đ.á.n.h trúng, hoàn toàn trống rỗng.

Tôi nôn, là bởi vì trong bụng tôi đang chứa hạt giống của Bạc Tân Ngôn.

Cậu ta nôn cái gì?

Cậu ta cũng ăn bậy đ/au bụng à?

Hay là...

Một ý nghĩ vô cùng hoang đường xẹt qua trong đầu, khiến tôi sợ đến mức da đầu tê dại.

Tôi chằm chằm nhìn vào vùng bụng dưới tuy phẳng lì, nhưng đang được Yến An theo bản năng ôm lấy bảo vệ.

"Cậu..."

Giọng tôi r/un r/ẩy cả lên.

"Cậu có t.h.a.i rồi à?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cắt đứt nhân duyên

Chương 25
Bà đồng ở phía tây thành có thể xem và cắt đoán nhân duyên. Mẫu thân dẫn huynh trưởng và đại tỷ đến xem. Bà đồng phán rằng, nhân duyên của huynh trưởng ở phía đông, còn nhân duyên của đại tỷ ở phía tây. Phía đông là hoàng cung, phía tây là vương phủ. Mẫu thân mừng đến phát điên: "Hành nhi làm phò mã, Hinh nhi làm vương phi. Nhà họ Thẩm chúng ta sắp phát đạt rồi!" Sau khi trả tiền hương khói, mẫu thân định dẫn chúng ta rời đi. Bà đồng bỗng liếc thấy ta đang đi phía sau, lập tức nhíu mày: "Tiểu nữ nhi nhà ngươi, nhân duyên bốn phương tám hướng, e rằng không chỉ có một nam nhân đâu!" Sắc mặt mẫu thân lập tức thay đổi. Trong thời buổi này, nữ nhân có nhiều nam nhân chỉ có thể là kỹ nữ.
1
2 Hỏa Diễm U Lan Chương 13
12 Người lùn Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm