Trên đó là mấy chữ viết tay rõ ràng, phóng khoáng – Hứa Ký Vân, tháng 10 năm 20XX.
Từ đó, cái tên này cắm rễ trong lòng tôi.
Sau này, khi Tống Trầm Dương rảnh rỗi, anh từng dẫn tôi tham gia mấy buổi tụ họp với bạn bè anh.
Thanh mai trúc mã, qu/an h/ệ rất tốt, tối đầu tiên tôi gặp Tống Trầm Dương cũng chính là ngày Hứa Ký Vân ra nước ngoài.
Những từ khóa ấy cộng lại, rồi thêm bức ảnh kia, khiến tôi mặc định Tống Trầm Dương thích Hứa Ký Vân.
Nhiều năm như vậy, tôi chưa từng dám nhắc đến, một câu cũng không dám hỏi.
Chỉ sợ đụng trúng trái tim của Tống Trầm Dương, khiến tôi bị đ/á khỏi cuộc đời anh.
"......"
Nghe tôi kể xong, Tống Trầm Dương im lặng rất lâu, không nhịn được đưa tay đỡ trán.
"Thật muốn ám sát Hứa Ký Vân quá..."
17 – [Tống Trầm Dương]
Lần đầu tiên tôi gặp Lâm Tự, không phải ở hội sở, mà là ở Đại học A.
Khi đó tôi đầu tư xây dựng một tòa nhà cho Đại học A, được mời đến tham quan trường.
Thời điểm đó, Hứa Ký Vân đam mê nhiếp ảnh, nhất quyết nói đại học là nơi chụp hình tuyệt vời, nên đeo máy ảnh mặt dày đi theo.
Nói thật, dù nơi có đẹp đến mấy, nếu bị một đám người vây quanh thì cũng chẳng còn gì để ngắm.
Tôi lấy cớ đuổi nhóm cán bộ trường đi, rồi cùng Hứa Ký Vân dạo quanh khuôn viên.
Hồ nước, bãi cỏ, sinh viên cười đùa cùng bạn bè.
“Tách” một tiếng.
Cậu sinh viên có khuôn mặt thanh tú bị Hứa Ký Vân chụp lại. Anh ta cười hỏi tôi:
"Thích không?"
Chỉ là liếc qua một cái, không nói đến thích.
Sau đó Hứa Ký Vân tặng lại tấm ảnh đó cho tôi, tôi tiện tay cất vào ngăn kéo văn phòng.
Không ngờ một năm sau, tôi lại gặp cậu ấy ở một hội sở giải trí.
Cái cách hôn mu bàn tay tôi – vụng về mà dè dặt – chắc cậu ấy đã cố gắng kiểm soát, nhưng vẫn khẽ run nhẹ không giấu được.
Tôi quan sát cậu ấy, như đang nhìn một chú cừu non tự đưa cổ vào miệng sói.
Vừa đáng thương.
Lại như rất ngon miệng.
Lúc bóp cằm cậu ấy hỏi tên, tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thích cậu ấy đến vậy.
Lâm Tự rất giỏi quan tâm người khác, đến mức khiến người ta cảm giác như bản thân được cậu ấy nâng niu trong lòng bàn tay.
Tôi ngày càng chìm đắm, nhưng cũng rõ ràng biết rằng – trong mắt cậu ấy, tôi chỉ là kim chủ.
Vì suốt ba năm, khi tỉnh táo, cậu ấy chỉ gọi tôi là “ông chủ”.
Chỉ có một lần duy nhất gọi “Tống Trầm Dương”, là trong cơn nửa mê nửa tỉnh.
Dù vậy, tôi cũng không nỡ buông tay.
Chỉ cần cậu ấy không điền ngày kết thúc vào hợp đồng, thì đây chính là bản hợp đồng trọn đời.
Tôi lấy lại tấm ảnh đó, chi một số tiền lớn để lồng khung.
Duy chỉ tiếc, là cái chữ ký quen thuộc của Hứa Ký Vân lúc chụp hình vẫn còn nguyên.
18
"Anh chưa bao giờ biết em hiểu lầm qu/an h/ệ giữa anh và Hứa Ký Vân."
"Anh ấy có mối qu/an h/ệ tốt với bác sĩ Trì, lúc ký hợp đồng với em, anh đã nhờ anh ấy kết nối giúp."
"Ngày hôm đó đến gặp anh ấy, là vì nghe tin bác sĩ Trì có tiến triển, nên vội vàng tới bàn chuyện."
Không ngờ sự thật là như vậy, tôi vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ.
"Tại sao phải giấu em?"
Tống Trầm Dương nói:
"Lúc đầu chỉ là tiện tay, cũng không nghĩ sẽ giúp được gì nhiều, nên không thấy cần phải nói."
"Về sau thì bắt đầu để tâm, mà khi chưa có kết quả, anh không dám nói với em, sợ em nuôi hy vọng rồi lại thất vọng."
Tống Trầm Dương chính là kiểu người như vậy.
Bề ngoài lạnh lùng bá đạo, nhưng thực chất lại vô cùng, vô cùng tốt.
Tôi sớm đã nảy sinh tình cảm, chỉ là không dám thừa nhận, cũng không dám nói ra.
Nếu không phải sau khi anh mất trí nhớ, từng rõ ràng nói “thích” tôi.
Tôi sẽ không vì chút hy vọng mong manh đó mà để lộ tâm tư.
Khoảnh khắc này, nói gì cũng thấy thừa, tôi trầm ngâm giây lát:
"Tống Trầm Dương, chúng ta tiếp tục yêu nhau đi."
"Nhưng mà... đừng chỉ yêu bằng trái tim, thỉnh thoảng cũng yêu bằng cơ thể nhé?"
...
Mấy chuyện cũ còn chưa nói hết, tôi và Tống Trầm Dương cùng đi về phía phòng bệ/nh.
"Vậy hôm anh đi cùng em gặp bác sĩ Ngô, là anh đã khôi phục trí nhớ rồi đúng không?"
Tống Trầm Dương khẽ "ừ" một tiếng, có chút tủi thân:
"Anh sợ em biết rồi sẽ không cho anh đi cùng."
Cũng hợp tình hợp lý.
Tôi gật gù, đẩy cửa bước vào phòng bệ/nh, vừa định nói chuyện với Tống Trầm Dương thì nghe thấy một giọng yếu ớt, khàn khàn:
"Anh..."
(Toàn văn hoàn)
Phiên ngoại 1 – Chiếc hộp của Lâm Tự
Tâm tư của Lâm Tự được cất giấu trong chiếc hộp có khóa ở phòng làm việc.
Tống Trầm Dương không vào đó, nên cậu ấy có thể giấu thoải mái.
Ban đầu chỉ có bản hợp đồng không ghi ngày kết thúc.
Sau đó là lọ tinh dầu an thần mà Tống Trầm Dương đặt lên bàn sau khi biết cậu ấy thức đêm tra c/ứu thông tin bệ/nh tình của Lâm Thuật.
Tinh dầu đã dùng hết, chỉ còn vỏ chai.
Còn có những món đồ nhỏ mà Tống Trầm Dương mang về sau mỗi chuyến công tác – không nỡ bày ra, nên cất đi.
Dần dần, đồ trong hộp ngày càng nhiều.
Khi không còn chỗ, Lâm Tự sẽ đ/au lòng dọn bớt ra để lên giá sách.
Mà vị tổng tài bá đạo vốn không thích vào phòng làm việc như Tống Trầm Dương, có lẽ phải rất, rất nhiều năm nữa mới phát hiện ra chiếc hộp đó.
Phiên ngoại 2 – Thành kiến của ba Tống
Khi biết con trai mình bao dưỡng một tình nhân nam, ba Tống như sụp đổ.
Ông tức gi/ận đến tận trời, lao đến chất vấn, phát hiện người đó không phải kiểu “tiểu tam nam hồ ly” như tưởng tượng.
Lâm Tự có khí chất rất trong sạch, tính tình cũng rất tốt.
Dù ba Tống có vòng vo m/ắng mỏ thế nào, cậu ấy vẫn luôn nhỏ nhẹ đáp lại.
Nhưng cậu ấy nhịn được, Tống Trầm Dương thì không.
Anh trả lời từng câu một, khiến ba Tống tức đến mức bỏ đi.
Sau này ba Tống còn đến vài lần, phát hiện Lâm Tự còn dễ mến hơn cả thằng con trai “mắt trắng dã” của mình.
Ông hồ ly già sớm đã nhận ra con trai đã đặt người kia vào trong lòng.
Chỉ tiếc Lâm Tự tính khí quá tốt, nói là thích thì có thể, mà bảo là đang lấy lòng kim chủ thì cũng chẳng sai.
Trước khi gặp t/ai n/ạn, Tống Trầm Dương từng cố gắng dặn rằng đừng cho Lâm Tự biết chuyện mình bị thương.
Anh biết t/ai n/ạn là nỗi ám ảnh lớn nhất trong lòng Lâm Tự, không muốn khiến cậu lo lắng.
Nhưng khi thấy con mình không sao, chỉ là mất trí nhớ, ba Tống liền lập tức đi tìm Lâm Tự.
Cơ hội tốt thế này, không dùng thì quá phí.
Khi thấy lần đầu tiên Lâm Tự bất chấp lời ông, “làm trái” đi về phía Tống Trầm Dương, cuối cùng ông cũng thấy được tình cảm sâu kín mà cậu ấy giấu kỹ đến không kẽ hở.
Nhưng ba Tống không định nói với con trai đâu.
Ai bảo nó là đồ bất hiếu, cứ để tự nó tự ngộ ra đi.
Cuối cùng hạnh phúc là được rồi.
(Hết)