Cơ thể đang rơi xuống với tốc độ k/inh h/oàng.

Thiếu oxy khiến ý thức dần mờ đi, sức lực trong người cũng theo đó mà chảy hết ra ngoài.

Sau một cú va chạm dữ dội, chiếc điện thoại văng khỏi tay. Tôi theo phản xạ vươn tay ra chộp lấy, nhưng lại nắm phải thứ gì đó mềm mại và ấm áp.

Lạ thật... Trên máy bay làm gì có thứ cảm giác thế này?

“Này, mày định nắm tay tao đến bao giờ nữa?”

Sao lại có người nói chuyện?... Đáng lẽ mọi người đều đã ngất hết rồi mà.

“đi/ếc rồi à? Ồ… không muốn buông tay à?”

Lại nữa rồi.

Lần này giọng nói gần hơn, rõ hơn.

Và cực kỳ quen thuộc.

Bộ n/ão chậm chạp nhận ra, à, là giọng của người đó.

Vài phút trước tôi còn đang gào thét trong khung chat của anh ấy, giờ đây chẳng còn chút khí thế nào.

Phút cuối cùng buộc phải thừa nhận: sự bất cần kia chỉ là giả tạo..

Thực ra tôi rất không cam lòng, không cam lòng đến mức sinh ra ảo giác.

Chỉ có điều... giọng nói này sao có cảm giác xa xôi thế?

Mang theo chút khí chất tuổi trẻ khiến người ta nhung nhớ.

Tôi dùng ý thức mơ hồ cố gắng nghĩ mãi, đột nhiên cảm thấy cánh tay bị gi/ật mạnh.

Như kẻ ch*t đuối được kéo lên khỏi mặt nước, trong khoảnh khắc thở hổ/n h/ển, tôi mở to mắt nhìn thấy người trước mặt.

Lông mày hơi nhếch, nụ cười ngạo nghễ đầy phóng khoáng, khuôn mặt điển trai đến mức muốn gây hấn với người khác.

Phí Xích.

Trong chớp mắt, mọi giác quan ùa về.

Tiếng ve râm ran giữa mùa hè oi ả, sàn gỗ dưới nắng tỏa mùi thơm nồng, mồ hôi từ từ lăn trên trán.

Và cả việc tôi đang nắm ch/ặt tay Phí Xích.

Đây là ảo giác?

“Lâm Gia, đừng bảo là mày cũng muốn tỏ tình với tao đấy nhé?”

Không phải ảo giác.

Tôi ngây người rút tay lại, mở lòng bàn tay xem: da th!t hồng hào khỏe mạnh, mạch đ/ập rõ ràng.

Nắm ch/ặt, mở ra, nắm ch/ặt, mở ra.

Có thể điều khiển cơ thể.

"Thật sự ngốc rồi hả? Ch*t, bảo mày đừng học nhiều quá, giờ thành mọt sách thật rồi."

Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy màu áo đồng phục xanh dương trên người Phí Xích.

Đây là mùa hè năm 2016.

Năm đó, tôi học lớp 11, Phí Xích học lớp 12.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dựa vào việc nằm ngửa để nuôi dưỡng tiểu phản diện u tối

Chương 6
Ngày di nương qua đời, đích mẫu đem đệ đệ thứ xuất tám tuổi ném tới trang viên của ta. "Kẻ mang tai họa này từ nay theo ngươi, chớ có tới làm bẩn mắt chủ viện." Sau khi ma ma trợn trắng mắt rời đi, trước mắt ta bỗng nhiên hiện lên từng hàng chữ. 【Tỷ tỷ tiếp nhận thì có ích chi? Tiểu phản diện chẳng phải đêm nay sẽ bỏ trốn, cả đời dây dưa không dứt với nam chủ sao!】 【A a a, Chu Việt nhi tử âm u vặn vẹo của ta, vì thắng nam chủ mà khiến bản thân bị lưu đày, chết không toàn thây! Thật đau lòng quá hu hu hu!】 【Đau lòng cái gì chứ? Hắn vốn bản tính ích kỷ cố chấp, từ nhỏ đã muốn đích huynh phải chết, sau này còn tranh giành nữ chủ với nam chủ, đáng đời không đấu lại đích huynh mang hào quang hộ thể!】 Ta tuy xem mà hiểu được một nửa, nhưng cũng rõ ý tứ của những dòng chữ kia. Đệ đệ Chu Việt cả đời tranh đấu với đích huynh, cuối cùng chết không toàn thây. Nhìn tiểu hài tử trước mắt môi tím tái vì lạnh, nhưng vẫn nắm chặt di vật của di nương, ta vốn tính tình nhút nhát, không giỏi ăn nói, nay nghiêm túc mở lời: "Sau này theo bên cạnh tỷ tỷ, sẽ không để đệ phải chịu khổ." Vậy nên, chớ so đo cùng người khác nữa. Trong lòng tỷ tỷ, đệ vốn dĩ đã rất tốt rồi.
Cổ trang
Chữa Lành
Nữ Cường
0