Không thể trách tôi được, đây là chiếc bánh hạt dẻ mà tôi ngày đêm mong ngóng, xếp hàng mấy lần còn chẳng m/ua nổi.

Tôi ăn ngon lành, hoàn toàn không để ý đến việc Phó Diễn Lễ đang ngồi yên tại chỗ mình, khoé miệng cong lên một nụ cười nhàn nhạt.

Bánh thì ngọt, nhưng đời thì đắng.

Ăn xong, tôi chuẩn bị đi rửa mặt. Vừa mới đứng dậy thì Phó Diễn Lễ lên tiếng, giọng điềm đạm:

“Ngon không?”

“Ngon lắm, cảm ơn cậu.” Tôi đáp lại.

Cậu ta lại nói tiếp:

“Ban đầu mình định ăn cùng cậu, không ngờ cậu lại ăn hết một mình rồi.”

Tôi hơi lúng túng:

“Thì… mình ăn mất rồi. Sao cậu không nói sớm chứ, lần sau mình mang thêm phần cho cậu.”

Phó Diễn Lễ liếc nhìn môi tôi, giọng có ẩn ý rõ ràng:

“Giờ thì miệng cậu chắc ngọt lắm nhỉ.”

Tôi ch*t đứng tại chỗ ba giây, rồi cuống quýt chạy vào nhà tắm rửa mặt.

Ý cậu ta là gì chứ? Nam nữ đều thả thính được à?

Đúng là tra nam thứ thiệt.

Nhưng đáng gi/ận hơn cả, là tôi lại rung động lần nữa.

Rửa mặt xong, cậu ta còn định nói gì đó với tôi, nhưng tôi mặc kệ, leo thẳng lên giường ngủ.

Vài ngày tiếp theo, tôi càng trở nên đ/ộc lai đ/ộc vãng hơn.

Ngoại trừ lúc đi học cùng hai đứa bạn cùng phòng, hễ thấy Phó Diễn Lễ là tôi lảng tránh ngay.

Hôm đó tan học, bị một chị khoá trên chặn lại.

“Tiểu Trì, em giúp chị một việc nhỏ được không?”

Tôi dè chừng:

“Chị nói trước là việc gì đã.”

Chị ấy không vòng vo:

“Cấp bách nha, chị mở shop b/án hàng online mà đang thiếu người mẫu.”

Nghe xong tôi thở phào, tưởng chuyện gì khó khăn.

“Vậy em giúp sao được ạ?”

Chị giải thích:

“Chụp mấy bộ đồ thôi, có trả công nha, mỗi bộ 300 tệ.”

Nghe đến đây, mắt tôi sáng rỡ.

Dạo này đang định ki/ếm việc làm thêm, chứ tiền công làm hộ lý cho Phó Diễn Lễ sắp cạn rồi.

Tôi chẳng nghĩ nhiều:

“Được ạ! Bao giờ bắt đầu?”

“Thứ Bảy tuần này, ổn không?”

Chúng tôi nhất trí ngay tắp lự:

“Ổn ạ! Chị gửi địa chỉ cho em là được.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi cha nhập viện, hàng xóm trở thành người liên lạc chính

Chương 11
Hứa Tri Hành, người đã rời nhà bảy năm, trở về quê hương vì cha nhập viện, nhưng lại phát hiện ra rằng bệnh viện, nhân viên công tác xã hội và các ghi chép sinh hoạt hằng ngày của cha đều coi người hàng xóm đối diện là Trần Ánh Thu là người liên lạc chăm sóc chính. Cô vốn tưởng mình chỉ bị một "người ngoài" thay thế, cho đến khi những bản ủy quyền, ghi chép đời thường và từng lựa chọn của cha lúc tỉnh táo đã chứng minh: cha từng chủ động đặt Ánh Thu lên trên con gái, từng dùng sự sắp đặt này để trả đũa việc con gái rời đi, nhưng sau đó lại thực sự học được cách không dùng bệnh tật để trói buộc người thân. Tri Hành buộc phải quyết định, liệu sẽ dùng huyết thống để giành lại quyền quyết định, hay thừa nhận sự cống hiến của người chăm sóc thực sự cùng quyền tự chủ của cha, để một lần nữa trở thành một người con gái không cần dựa vào sự hy sinh để chứng minh tình yêu.
0