Một Trăm Bức Thư Tình

Chương 10

13/11/2024 11:33

10.

Chiều hôm đó không có lớp, tôi và Trần Dạ cùng đến một quán café nhỏ trong khuôn viên trường.

Ban đầu, chúng tôi chỉ ngồi ôn lại những kỷ niệm trong quá khứ, ví dụ như khi lên lớp yểm hộ cho nhau lén ngủ trong giờ, còn có chuyện chúng tôi thường xuyên chép bài tập của nhau nữa, cậu ấy chép bài tiếng Anh của tôi còn tôi chép bài tập toán của cậu ấy.

Điều cuối cùng được nhắc lại chính là có đôi khi viết bài, cậu ấy sẽ nghiêng đầu tựa lên tay tôi, khi đó tôi đang bận viết bài nên không để ý đến cậu ấy, còn cậu ấy thì cứ tựa như thế cho đến khi tôi nói tê tay mới ngẩng đầu lên.

Vốn dĩ mọi thứ đều đang rất tốt, khi đến lúc chuẩn bị rời đi, Trần Dạ đột nhiên hỏi tôi:

“Cậu… đã có người yêu chưa?”

Tay tôi đang thu dọn đồ đạc bỗng khựng lại.

“Chưa có, nhưng tuổi trẻ không hiểu chuyện, lại từng theo đuổi một tên cặn bã.”

Trần Dạ khẽ nhíu mày: “Một tên cặn bã?”

“Chính là cái tên số 5 hôm nọ đá/nh bóng với cậu đấy, cậu ta cũng coi như là nhân vật nổi bật ở trường bọn mình, cũng có khá nhiều nữ sinh thích cậu ta, mình đã viết cho cậu ta rất nhiều thư tình, khi cậu ta bảo mình đưa đồ là mình chạy như bay, kết quả là người ta đến cả tên mình còn không nhớ, còn yêu đương với bạn cùng phòng của mình.”

Tôi nhét túi café nhỏ được tặng trên bàn vào trong túi xách, giọng nói như thể không hề bận tâm, nhưng trong lòng lại cảm thấy chua xót.

Sau chuyện đó, cả hai hiếm hoi rơi vào trầm mặc.

“Vậy cậu… bây giờ còn thích cậu ta không?”

Câu nói này của Trần Dạ, mang theo ba phần dò xét cùng bảy phần mong đợi.

Tôi suy nghĩ một lúc, tôi nói: “Thích, cũng không hẳn là thích.”

Dù sao từ khi khai giảng cho tới bây giờ, tôi đã không thể phân định rõ, đối với Lục Chí Khanh, rốt cuộc là thích, hay chỉ là một chấp niệm.

“Vậy sao…”

Hoàng hôn buông xuống, Trần Dạ tiễn tôi đến dưới ký túc xá và chào tạm biệt.

Trước khi đi, đột nhiên cậu ấy gọi tôi lại.

Tôi quay đầu, thấy vẻ mặt cậu lấp lửng tựa như muốn nói lại thôi.

“Còn chuyện gì sao?”

Trần Dạ chớp mắt, lắc đầu: “Không có gì, chỉ muốn nhắc cậu rằng ngày mai trời trở lạnh, nhớ mặc áo khoác dày.”

Vẻ mặt chân thành của cậu giống như một cán bộ già đang cẩn thận nhắc nhở tôi.

Cậu làm tôi không nhịn được mà bật cười.

“Biết rồi, cậu giống hệt ba mình, lo lắng đủ điều.”

Dù nói vậy, nhưng người được quan tâm thật sự giống như được nếm mật ngọt, ngọt ngào từ tận đáy lòng, khi còn sót lại là dư vị thơm dịu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nguyện Ước Hoan Hỷ

Chương 9
Nghe đồn thế tử Thành Vương đem lòng ái mộ ta, lòng ta cũng vì thế mà để ý tới chàng vài phần. Trong buổi săn bắn mùa thu, ta đoạt được giải nhất, liền đem cặp sừng hươu săn được đặt dưới chân chàng. Thế nhưng Cao Tông thần sắc khó đoán, chỉ trân trân nhìn ta, chẳng nói một lời. Huynh trưởng đứng phía sau khẽ nhắc: 'Muội muội cớ sao lại khiêu khích thế tử Cao như thế? Muội xem, lông mày chàng ta đều vì giận dữ mà méo xệch cả rồi!' Ta đắc ý đáp: 'Chàng đâu có giận? Thế tử đây là đã sớm đem lòng si mê ta rồi.' Nào ngờ đâu, tất cả chỉ là một hồi hiểu lầm. Sau đó, Cao Tông đích thân tìm đến tận cửa, trả lại cặp sừng hươu ấy cho ta, nghiêm giọng nói: 'Mạnh cô nương, ta chưa từng có ý với nàng. Mong cô nương sau này làm việc chớ quên suy xét kỹ càng, đừng để đôi bên phải thành trò cười cho thiên hạ.' Được thôi, hóa ra chàng chẳng hề ưa ta. Vậy thì ta đổi người khác mà mến mộ là được, có đáng là bao.
Cổ trang
Ngôn Tình
0