"Lão đại, chúng ta vẫn chưa về ạ?"
Giang Mục run lẩy bẩy đứng cách tôi xa đến tận năm mét, ngó nghiêng tứ phía.
Kể từ sau khi ăn trọn cú đ/á của Tần Kiêu, cả người cậu ta hình như đã khôn ra được một tí nhưng mà cũng chẳng thông minh thêm là bao.
Nhìn không ra là tôi đang tức gi/ận mượn rư/ợu giải sầu à?
Tiên sư nhà nó chứ.
Vốn dĩ cứ tưởng hôm qua hai chúng tôi đã nói rõ hết mọi bề, kiểu gì đi nữa thì anh ấy cũng phải nói thích tôi chứ.
Kết quả là vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ, người đâu đã mất dạng.
Đi hỏi dò mới biết anh ấy đã hớt hải đi về nước ngay trong đêm, đến nửa chữ cũng chẳng thèm để lại cho tôi.
Đúng là chó đẻ.
Cho nên anh ấy tới đây đơn thuần chỉ là vì muốn lên giường với tôi, vậy mà còn dám ăn nói đường hoàng chỉ trích tôi là kẻ trăng hoa phóng đãng. Thế còn anh ấy thì là cái thể loại gì, một con lợn giống chỉ biết phát tình hay sao.
Lại còn là một con lợn thối tha chỉ biết phát tình với mỗi mình tôi.
Cái tên chó ch*t Tần Kiêu, lão tử mà còn thích anh ấy nữa, lão tử chính là một con gấu chó khổng lồ.
Đúng rồi.
Nhắc đến chữ khổng lồ.
Chỗ đó của Tần Kiêu...
Tôi đ/ộc á/c tự nhổ bọt "phi" một cái phỉ nhổ chính mình.
Đúng là đồ không có tiền đồ, bớt suy nghĩ bậy bạ đi, chân tâm thích một người cũng không thể nào mang ra chà đạp như vậy được. Ngày mai, cho dù Tần Kiêu có quỳ xuống trước mặt tôi thì tôi cũng tuyệt đối không mủi lòng.
Chỉ có điều, Tần Kiêu còn chưa kịp quỳ, thì tôi đã quỳ trước mất rồi.
Nửa đêm nửa hôm, tôi quỳ rạp trên giường, nghe âm thanh Tần Kiêu cầm thắt lưng gõ từng nhịp từng nhịp lên lòng bàn tay, không nhịn được mà căng cứng cả thắt lưng lẫn sống lưng.
Tần Kiêu đứng đằng sau, giọng điệu lạnh thấu xươ/ng.
"Nói đi, tự thân cậu đã làm sai chuyện gì?"
Làm sai chuyện gì à.
Vì đợi mãi đến quá nửa ngày mà chẳng thấy một cuộc gọi nào từ Tần Kiêu, tôi tức gi/ận đi/ên cuồ/ng nốc liền mấy ly rư/ợu.
Sau đó, tôi lại nhận nhầm Tần Kiêu là ông anh cả tới đón tôi.
Trên đường về khách sạn, tôi ăn nói ngông cuồ/ng, không ngừng s/ỉ nh/ục hạ thấp Tần Kiêu.
Chê kỹ thuật trên giường của anh ấy thối nát, nói anh ấy là đồ mất lương tâm, m/ắng anh ấy là loại s/úc si/nh không bằng heo chó. Tôi còn vỗ ngựk dõng dạc nói bây giờ anh ấy có quỳ gối trước mặt tôi mà gọi tôi là ba ba, tôi cũng sẽ không thèm để ý tới anh ấy nữa.
Nhưng mà, tôi có nói sai câu nào đâu chứ.
Tôi im thin thít không hó hé nửa lời.
Phía sau lưng đột nhiên vang lên một tiếng x/é gió, chiếc thắt lưng bị ném mạnh đi không chút báo trước.
Tần Kiêu từ phía sau ấn ghì lấy đầu tôi, sáp lại gần tai tôi cười lạnh.
"Suýt chút nữa là đã làm cậu sướng rồi."
Tôi.
"..."
Thật sự chưa từng phát hiện ra tên này lại thích suy diễn trong n/ão đến vậy đấy.
Tôi động đậy eo, cọc cằn hất tay Tần Kiêu ra, chui tọt cả người nhét vào trong chăn:
"Còn chuyện gì nữa không, không có thì tôi đi ngủ đây."
Cứ nhắm ngay vào cái tội anh ấy không chịu nói thích tôi, tôi đã chẳng muốn ném cho anh ấy cái sắc mặt tốt đẹp nào rồi.