Đêm đó, tôi chuẩn bị mọi thứ cực kỳ chu đáo.
Tắm rửa, đá/nh răng, thậm chí còn đầy vẻ nghi thức mà thay một chiếc quần l/ót mới.
Cái đồ chó Tần Liệt này tuy n/ão có chút vấn đề, nhưng được cái nói là giữ lời.
Hắn bảo để tôi ở trên, thì tuyệt đối sẽ không phản kháng.
Tôi cầm thứ lấy được từ chỗ A Cường, khí thế hừng hực đứng bên cạnh giường.
Tần Liệt đã nằm sẵn đó.
Phải nói rằng, vóc dáng của Alpha cấp S+ quả thực là món quà của tạo hóa.
Hắn nhìn cái chai trong tay tôi, nhướng mày:
"Làm thật à?"
"Nói nhảm."
Tôi trèo lên giường, ngồi chồm hổm trên eo bụng hắn, từ trên cao nhìn xuống vỗ vỗ vào cơ ngựk săn chắc của hắn.
"Nguyên soái Tần, thua cuộc thì phải chịu. Hôm nay tôi sẽ cho anh biết, cái gì gọi là ngoài sửa xe ra, tôi cũng có thể 'sửa' người."
Tần Liệt không nói gì, chỉ thấy yết hầu chuyển động lên xuống, rồi hai tay gối sau đầu, bộ dạng như mặc cho người khác muốn làm gì thì làm.
"Đến đi."
Tiếng "đến đi" này tràn đầy vẻ coi thường và khiêu khích đối với tôi.
Tôi hít sâu một hơi, bắt đầu công trình vĩ đại của mình.
Mười phút sau.
"Không phải, anh siết ch/ặt như thế làm gì! Muốn ch*t à!"
"Vậy để tôi dạy em."
"?"
"Tần Liệt, mẹ kiếp nhà anh! Chúng ta phải nói lý lẽ, đã bảo là tôi 'làm' anh cơ mà!"
"Ừ. Em ở trên, chính là em đang 'làm' tôi."
Gã chó này đang chơi chữ với tôi!
"Không làm nữa!"
Tôi muốn chạy.
Nhưng eo đã bị đôi bàn tay như kìm sắt kia khóa ch/ặt, không thể nhúc nhích.
"Tôi bảo là tôi không làm nữa! Mẹ kiếp anh!"
"Muộn rồi."
"Á——!!"