Thương Ký Minh một tay kéo lỏng cà vạt, nghiêng đầu nhìn sang.

Ánh mắt anh như mang theo sức nặng.

Nhưng lại chẳng hề đ/è nén.

Ngược lại, nhẹ tựa lông hồng.

Khẽ khàng cào vào tim người ta đến ngứa ngáy.

Trong khoảnh khắc ấy.

Mảnh đất khô cằn nứt nẻ trong tim tôi như được cơn mưa ngọt lành tưới xuống.

Cỏ cây vốn đã héo úa.

Trong chớp mắt lại hồi sinh mạnh mẽ.

Tôi nghĩ.

Nếu trước đây tôi rung động vì nhân cách và sức hút của anh.

Thì ngay lúc này...

Tôi tầm thường đến mức không thể tầm thường hơn.

Tôi...

Đã rung động vì nhan sắc của anh.

9

"Ừm?"

Chỉ một tiếng nghi vấn nhàn nhạt.

Đã khiến tôi chỉ muốn đào ngay một cái hố để chui xuống.

Tôi thật quá phản nghịch.

Tôi lại nảy sinh ý đồ không trong sáng với chính anh trai mình.

Nhưng nghĩ kỹ thì...

Anh hai cũng đâu phải anh hai ruột.

Trước khi trở về nhà họ Thương, tôi từng tìm hiểu rất nhiều tin tức.

Điều mà công chúng biết rõ nhất chính là:

Con trai cả Thương Mục không hứng thú với việc kế thừa gia nghiệp.

Bất đắc dĩ, vợ chồng nhà họ Thương mới nhận nuôi Thương Ký Minh, bồi dưỡng anh trở thành người thừa kế.

Thương Ký Minh khẽ cười.

"Đang hỏi em đấy."

Tôi lắp bắp trả lời:

"Thì... thì... hơi nóng..."

"Ồ? Ngoài trời hôm nay mới mười độ, vậy mà em cũng thấy nóng à?"

Tôi sợ đến mức nói lắp, chỉ đành cắn răng bịa đại.

"Tại... cơm nóng quá."

Ánh mắt Thương Ký Minh dừng trên chiếc bát đã sạch bóng của tôi, như đang suy nghĩ điều gì.

"Ra vậy."

Thương Mục nhìn không nổi nữa.

"Người ta chỉ là căng thẳng thôi, ai đời em cứ nhìn chằm chằm như thế?"

"Tiểu Ngư là em trai em, chứ có phải vợ em đâu. Lần đầu gặp đã quản người ta kỹ thế làm gì?"

"Khụ... khụ khụ?"

Vợ?

Còn có chuyện tốt như vậy sao?

---

10

Thương Ký Minh thu tay về.

Chuỗi vòng trên cổ tay anh khẽ đung đưa, làm lòng tôi càng thêm chột dạ.

"Sau này Tiểu Ngư dọn về nhà ở."

Tôi lập tức xua tay từ chối.

"Không... không cần đâu! Em quen ở ký túc xá rồi."

Không phải tôi không tin Thương Ký Minh.

Mà là tôi quá hiểu chính mình.

Ở chung dưới một mái nhà với người mình thầm yêu...

Tôi đâu phải hòa thượng đắc đạo, thanh tâm quả dục.

Huống hồ...

Hiện tại thế này đã rất tốt rồi.

Tôi không dám mong cầu tiến thêm một bước nào nữa.

Lỡ như Thương Ký Minh coi tôi là bi/ến th/ái rồi đuổi ra khỏi nhà...

Thì đúng là mất nhiều hơn được.

Sau bữa tiệc, chính Thương Ký Minh lái xe đưa tôi về trường.

Tôi co ro trên ghế phụ, ngoan ngoãn như một con chim cút đã thành tinh.

Vừa ngẩng đầu lên.

Đã bắt gặp nụ cười của anh phản chiếu trong gương chiếu hậu.

"Em sợ anh lắm sao?"

Đương nhiên là không.

Chỉ là...

Tôi không kh/ống ch/ế nổi ánh mắt mình.

Lúc nào cũng muốn nhìn về phía khuôn mặt anh.

"Anh không đ/áng s/ợ như Thương Mục nói đâu."

"Không cần phải sợ anh."

Có chứ.

Khi còn là Y.

Anh thường bắt tôi quỳ quay lưng về phía gương.

Chỉ cần cử động một chút.

Là sẽ bị ph/ạt kéo dài thời gian.

Chỉ là...

Qua một màn hình.

Y sẽ không bao giờ biết.

Những mệnh lệnh anh tùy tiện gửi đến...

Lại khiến tôi hưng phấn đến mức mất kiểm soát.

---

Bạn đang nghe truyện tại ếch xanh và các chàng hoàng tử

11.

Đường về trường không xa.

Chiếc xe dừng dưới bóng cây loang lổ.

Bóng dáng của cả hai cũng bị màn đêm và tán lá bao phủ.

Cơn gió lạnh quét qua mặt.

Thương Ký Minh, cao hơn tôi hẳn một cái đầu, từng bước tiến lại gần.

Tôi theo bản năng lùi một bước.

Bộp!

Lưng đ/ập thẳng vào cửa xe.

Anh đẩy nhẹ cặp kính gọng vàng, khẽ cười.

"Sao em lại không đề phòng Thương Mục như thế?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đừng Diễn Nữa, Chúng Ta Thích Thầm Nhau Mà

Chương 10
Năm thứ 3 tôi thích Lâm Uyên, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và anh trai tôi. "Em cậu cũng 22 tuổi rồi nhỉ? Sao chưa từng thấy em ấy yêu ai vậy?" Anh tôi đáp: "Hình như đúng thật. Chưa bao giờ thấy nó thân thiết với cô gái nào cả." Lâm Uyên thở dài: "Cậu đúng là chẳng quan tâm em mình gì hết. Để hôm nào tôi giới thiệu cho em ấy một đối tượng xem mắt. Em ấy cứ như trẻ con vậy, phải tìm người trưởng thành một chút mới được." Tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực. Chắc chắn anh đã biết tôi thích anh rồi, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng. Người ta đã nói đến mức này rồi, chẳng phải có nghĩa là không thích tôi sao? Thế là tôi lập tức lấy điện thoại gọi cứu viện. Tôi gọi một đàn em khóa dưới đến, nhờ em ấy giả làm bạn gái mình. Tôi cứ tưởng lần này mọi chuyện sẽ trót lọt. Ai ngờ em ấy vừa xuất hiện, sắc mặt của cả Lâm Uyên lẫn anh trai tôi đều tái mét.
453
2 MẸ NẤM Chương 11
5 Ngôi sao may mắn Chương 13
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
10 BỐI Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm

DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN

Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
Tác giả: La Tiểu Kỳ Editor: Ting Ting Tang Tang Trong làng chúng tôi có một tục lệ báo tang, gọi là “Hiếu tử dập đầu, quỳ lạy khắp phố”. Tục này quy định sau khi người già qua đời, con trai phải đến từng nhà trong làng dập đầu báo tang. Người bề trên sẽ đi phía sau gõ chiêng và hô lớn: “Hiếu tử dập đầu!”. Người ta nuôi con để lo lúc cuối đời, cũng chỉ mong đến ngày này được ra đi một cách vẻ vang, trang trọng nhất. Nếu nuôi con mà bất hiếu, không chịu dập đầu báo tang, thì người chết sẽ nhắm mắt không yên.
Linh Dị
232.69 K