Tôi dùng số tiền Hà Văn đưa để thuê hộ lý cho mẹ. Những lúc hộ lý ở đó, tôi không phải làm gì nhiều nên thường ngồi trên chiếc ghế bành cạnh giường mẹ, nhìn mặt trời mọc rồi lại lặn, nhìn suốt cả một ngày.
Dì hộ lý là một người tốt. Thấy tôi ngày nào cũng u ám lầm lì, dì lo lắng nên thỉnh thoảng lại gọi cậu con trai đang học cấp ba sang nhà tôi làm bài tập.
"Thằng bé này ngốc lắm, môn Toán tệ hại vô cùng, bài vở chẳng làm nổi toàn bị thầy giáo m/ắng thôi. Dì thấy trong phòng con dán đầy giấy khen, chắc hồi xưa học giỏi lắm. Tiểu Thụ, con giúp dì dạy nó với, dì hầm gà cho con bồi bổ."
Tôi biết dì chỉ muốn tìm việc gì đó cho tôi làm. Với tính cách thật thà của dì, dì tin rằng con người ta cứ bận rộn thì sẽ thấy vui vẻ và có niềm hy vọng.
Nhưng Giang Hồi – con trai dì Tần – không thích học, thường xuyên trốn học đi chơi, gây ra không ít rắc rối. Nhưng lần này, cậu ta không gọi cho mẹ mình mà lại gọi cho tôi.
"Anh Thiên Thụ, c/ầu x/in anh, anh giúp em với."
Ở đầu dây bên kia, Giang Hồi khóc nức nở. Cậu ta gây họa, làm vỡ một chai rư/ợu rất đắt tiền, thực sự không đền nổi nên mới dám gọi cho tôi.
Tôi không nói chuyện này với dì Tần, chỉ bảo mình có việc phải ra ngoài. Dì Tần nghe vậy thì mừng lắm, bảo ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa là tốt nhất.
Khi tôi chạy đến hộp đêm đó, tôi lại gặp Lâm Triệu và Hà Văn. Họ đang cùng nhau chén tạc chén th/ù với một đám tổng tài, thiếu gia nhà giàu mà tôi không biết tên. Giang Hồi đứng r/un r/ẩy một bên, mặt mày tái mét. Thấy tôi, cậu ta gọi khẽ: "Anh Thiên Thụ."
Hà Văn và Lâm Triệu cũng ngẩng đầu lên. Tôi sững sờ mất vài giây rồi mới cúi đầu, cung kính gọi một tiếng: "Hà tiên sinh."
Hà Văn bật cười:
"Hóa ra 'người có tiền' mà thằng nhóc này nói là em à. Sớm biết là em đến thì còn chạy qua đây làm gì, tôi m/ua luôn chai rư/ợu đó là xong rồi."
Những người có mặt ở đó đều là cáo già, ai cũng hiểu ý tứ trong lời nói của Hà Văn. Tôi không biết phải đáp lại thế nào, chỉ đành cười gượng gạo tạ lỗi.
Hà Văn xua tay với Giang Hồi: "Được rồi, không còn việc của cậu nữa, đi ra đi."
Nói xong, anh ta quay sang tôi: "Đã đến đây rồi thì đừng có chạy không công. Lại đây ngồi đi, uống với mọi người vài ly."
Hà Văn là một kẻ tinh đời. Lần trước ở nhà mình, anh ta đã nhận ra ánh mắt Lâm Triệu nhìn tôi không hề đơn giản. Dù không biết quá khứ dây dưa giữa chúng tôi, nhưng anh ta nghĩ rằng Lâm Triệu đã "chấm" tôi rồi. Với hạng người như anh ta, dùng một đứa người tình để đổi lấy một đối tác làm ăn tiềm năng là vụ m/ua b/án quá hời.
Vì vậy, anh ta để tôi ngồi cạnh Lâm Triệu. Những ly rư/ợu ngoại đắt tiền cứ thế được rót liên tục vào bụng chúng tôi.
Lâm Triệu có vẻ hơi say. Hà Văn thuê cho anh ta một căn phòng tổng thống, trước khi đi còn đẩy luôn tôi vào trong:
"Chăm sóc Lâm tổng cho tốt vào."
Tôi nhìn Lâm Triệu đang nằm bất tỉnh nhân sự trên giường, lòng rối như tơ vò. Tôi đứng ch/ôn chân cửa phòng một lúc lâu, muốn đi nhưng không dám, muốn vào lại chẳng đành. Mãi đến khi người trên giường mở mắt ra, giọng anh ta không hề có nửa phần say xỉn:
"Hứa Thiên Thụ, chẳng phải Hà Văn bảo em chăm sóc tôi sao? Sao không lại đây?"