[Đam mỹ] Chủ Nợ Của Nam Chính

Chương 6

06/12/2024 14:16

6.

Nam Cung Dục đưa tôi về căn hộ.

Tôi ôm cổ cậu ta không buông, chỉ vào chiếc bàn trà: "Lần đầu gặp cậu, cậu nằm trần truồng trên đó."

“Lần đầu?” Nam Cung Dục phát hiện ra điểm bất thường.

“Hôm nay chúng ta làm cho xong việc còn dở dang đi, nào, bảo bối.”

Tôi bắt đầu tháo cúc áo của cậu ta.

Cậu ta nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu: "Vậy sao ngay từ đầu anh không làm xong luôn đi?"

“Nói gì kỳ vậy, ha ha, chẳng lẽ tôi phải ép buộc cậu à?"

Tôi đã tháo cúc áo sơ mi của cậu ta mà cậu ta vẫn không động đậy.

“Cậu là khúc gỗ à?” Tôi sốt ruột, người nóng bừng lên.

Nam Cung Dục nắm ch/ặt tay đôi bàn tay đang bắt đầu không ngoan ngoãn của tôi: “Triệu Bằng, rốt cuộc anh muốn gì chứ?"

Câu nói này nghe giống như một tiếng thở dài.

Nhưng đầu óc tôi đã choáng váng vì men rư/ợu, d/ục v/ọng trỗi dậy, to gan không sợ gì.

Tôi giằng tay ra, nắm lấy chiếc cà vạt lỏng lẻo trên cổ cậu ta và kéo vào phòng ngủ.

“Muốn gì chẳng phải cậu đã biết rồi sao?”

“Anh nói là chúng ta đã ký hợp đồng lao động, anh sẽ không động vào tôi.”

Nhưng tôi chỉ cảm thấy lời này của Nam Cung Dục quá đỗi kỳ lạ.

“Hừm.” Tôi bật cười: “Hợp đồng đó là do Triệu Bằng ký với cậu, liên quan gì đến Thẩm Minh Chương tôi?”

“Thẩm Minh Chương là ai?”

Khi Nam Cung Dục hỏi câu đó, tôi đã đ/è cậu ta xuống giường, cậu ta cũng ngoan ngoãn không phản kháng, để mặc tôi hôn lên cổ.

“Thẩm Minh Chương là tôi.”

Tôi vừa nói, vừa nhẹ cắn lên phần cổ nhô lên của cậu ta, còn không quên li /ếm một cái.

Nam Cung Dục không hỏi thêm gì mà kéo tôi lên và áp xuống dưới mình.

Tôi bị đ/è đến mức phát ra một ti/ếng r/ên.

“Chả trách anh bỗng nhiên tốt với tôi như thế, m/ua đồ cho tôi, để tôi vào công ty, còn tài trợ học phí cho tôi.”

Nam Cung Dục nói, tôi lờ mờ thấy khóe mắt cậu ta ửng đỏ.

Trong lòng tôi thầm nghĩ, nam chính này dễ tin người thật, dường như chưa bao giờ được yêu thương nhiều, chỉ cần cho một chút ngọt ngào, cậu ta liền nghĩ tôi là một người tốt, rất tốt.

Nhưng thật ra tôi-

Chúng tôi đều là đàn ông, cậu ta biết điểm nào khiến tôi thấy sảng khoái nhất, cậu ta cứ thế mà chiều theo, khiến tôi chẳng thể nghĩ ngợi gì nữa, chỉ biết bấu ch/ặt lấy cánh tay cậu ta.

“Chúng ta thử chơi trò mà anh thích, được không?”

Nói xong, cậu ta đứng dậy đi ra ngoài, sau đó trở về với tiếng lách cách của đ/á lạnh.

Phần còn lại thì tôi không nhớ nữa, chỉ biết là khóc đến tê cả người, sáng thức dậy thì giọng khàn không ra tiếng.

Nam Cung Dục cũng đã tỉnh, cởi trần tựa vào đầu giường, xem tin tức tài chính trên điện thoại.

Tôi lại gần cậu ta một chút: “A Dục này, hôm qua tôi uống hơi quá rồi.”

“Ừm.” Cậu ta đưa tay qua, nhẹ nhàng chạm vào má tôi, còn bóp nhẹ một cái: “Thẩm Minh Chương là ai?”

Trong lòng tôi bỗng thót lên.

“Ha ha.” Tôi cười gượng: “Không quen.”

Nam Cung Dục không nói gì.

Im lặng.

Tôi xoay người nằm quay sang phía bên kia: “Là bồ nhí bên ngoài của tôi.”

Vẫn là im lặng.

Tôi lại xoay về phía cậu ta: "Cậu có ý định nổi lo/ạn đấy à?"

Nam Cung Dục tắt điện thoại, nhìn tôi: “Hôm qua sau khi gọi điện cho anh ở hội nghị thầu xong thì điện thoại của tôi hết pin. Sau đó xảy ra rất nhiều chuyện.”

“Tôi biết.”

“Rồi tôi đến quán bar đón anh, sau đó chúng ta đã… xảy ra chuyện với nhau.”

“Vào vấn đề chính đi.”

“Vậy bây giờ chúng ta là gì?” Cậu ta hỏi.

“Anh không phải là Triệu Bằng, anh là Thẩm Minh Chương, còn lợi ích ràng buộc giữa chúng ta thì tính là gì đây?” Cậu ta vẫn hỏi tiếp.

Tôi chưa bao giờ nghĩ đến những chuyện này.

Tôi chỉ biết rằng tôi không thể ở đây mãi mãi, tôi phải quay về.

Giữa tôi và Nam Cung Dục chẳng qua chỉ là một giấc mộng Hoàng Lương, ảo ảnh mây khói mà thôi.

Nhưng đúng như cậu ta nói, chúng tôi đã xảy ra qu/an h/ệ, bất kể là qu/an h/ệ gì thì cũng đã là sự thật.

Tôi phải giải quyết những chuyện này ra sao?

“Tính là n/ợ x/ấu.” Tôi cười tự giễu: “Chuyện này vốn dĩ không nên xảy ra, nhưng nếu đã xảy ra, thì chắc chắn phải có lý do nào đó.”

Nam Cung Dục vẫn chưa quay về nhà họ Nam Cung, cũng không lợi dụng gia thế của mình để ra tay với tôi, nên việc trước mắt đã chuyển từ sống sót sang trở về nhà.

Qua hai cuộc điện thoại hôm qua, tôi đã hiểu được phần nào.

Chỉ cần tôi chủ động gọi cho Thẩm Minh Ngọc, người nghe máy sẽ là kẻ đã kéo tôi vào thế giới này; ngược lại, chỉ khi Thẩm Minh Ngọc chủ động gọi cho tôi, thì đó mới là em gái thật sự của tôi.

Thẩm Minh Ngọc giả cứ luôn nhấn mạnh bảo tôi chinh phục nữ chính, vậy chắc hẳn người đó chính là Lâm Nhuyễn Nhuyễn.

Hôm nay bằng mọi giá, tôi phải hỏi Lâm Nhuyễn Nhuyễn cho ra lẽ.

Dù sao, bây giờ tôi cũng là Triệu Bằng.

“Cậu hẹn Lâm Nhuyễn Nhuyễn ra đi, tôi muốn gặp cô ta.” Tôi đẩy nhẹ Nam Cung Dục.

“Anh đúng là vô lý đến tột độ. Vừa x/é áo tôi để ngủ với tôi, vừa tỉnh dậy đã muốn tìm một cô gái, còn bắt tôi hẹn cô ấy giúp nữa.”

Cậu ta nói xong câu này rồi cứ thể mặc kệ tôi.

Tôi ngồi dậy, tiến đến gần cậu ta hơn: “Chúng ta cũng chẳng còn nhiều thời gian nữa đâu, cho tôi chút thể diện đi. Hơn nữa, cậu có thông tin liên lạc của nhà họ Lâm, tôi có động tới những thứ đó đâu.”

Nam Cung Dục cuối cùng cũng nhượng bộ, không hỏi gì thêm mà liên hệ với Lâm Nhuyễn Nhuyễn, hẹn gặp vào buổi chiều, tại một quán bar nhỏ thuộc sở hữu của tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
12 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Gối sương thanh phủ kín rừng thưa

Chương 6
Tôi hỏi mượn thanh mai trúc mã của mình là Lạc Thiếu Ninh ba lượng bạc để đến y quán khám bệnh. Hắn vội vã lên đường đi Dương Châu dự hội hoa, trước khi lên thuyền sai tiểu đồng ném cho tôi hai mươi đồng tiền đồng. "Hái đại vài thang thuốc là đủ rồi, số mỏng chịu không nổi phúc dày. Không có mệnh phú quý, uống thuốc quý lại càng hại thân." Chiếc thuyền hoa cao ba tầng theo dòng nước trôi đi mất hút. Tôi thất hồn thất vía quay về Lạc gia, vừa hay gặp bà mối. Bà ta bảo có chàng trai tốt, là người đọc sách, tương lai rộng mở. Tôi hỏi: "Có thể cho tôi ba lượng bạc chữa bệnh không?" Bà mối cười như hoa nở: "Được chứ, còn may cho cô gấm vóc làm áo cưới, cài hoa lụa về nhà chồng nữa là." Tôi nhìn thẳng vào mắt bà mối: "Tôi đồng ý."
Cổ trang
Ngôn Tình
1
Du Phi Du Chương 8
Bại Tướng Chương 10: Em sợ tôi?