Thần Đạo Đan Tôn

Chương 453: Đan sư Thiên Cấp thì làm sao

05/03/2025 20:41

Hắn đã không còn hùng tâm tráng chí, chỉ muốn ở chỗ này an hưởng quãng đời còn lại.

Nhưng lời của Khang Tổ Danh lại để hắn tim đ/ập thình thịch.

Công pháp võ đạo tầng thứ tám, Thiên Tâm Thái Hư đan cố bản bồi nguyên, điều này làm cho hắn nhìn thấy hi vọng đột phá Hoá Thần Cảnh. Nếu có thể bước vào Hoá Thần Cảnh, hắn có thể được thêm hai trăm năm tuổi thọ.

Ai không muốn sống thêm mấy năm, huống chi là hai trăm năm, gấp hai lần một đời của người bình thường!

- Lão Thạch, tâm ngươi lo/ạn!

Một thanh âm nhàn nhạt vang lên, nghe vô cùng trong sáng, nhưng cẩn thận nghe, lại tràn ngập thương tang.

Đây là đại lão chân chính của Bắc Đan Các, Đan Sư Địa Cấp Trung Phẩm Công Dương Thái Tôn, đồng thời cũng là cường giả Linh Anh Cảnh. Kỳ thực hắn có hi vọng xung kích Hóa Thần cảnh, nhưng vì tiêu hao quá nhiều tinh lực vào đan đạo, bây giờ khí huyết khô cạn, đã vô lực xung kích cảnh giới cao hơn rồi.

Thạch lão hừ một tiếng nói:

- Công Dương huynh, ngươi một lòng đan đạo, lão phu cực kỳ khâm phục, nhưng này có khả năng là hi vọng duy nhất để lão phu đột phá, kính xin ngươi không nên ngăn cản!

- Ha ha, lão Thạch ngươi là cung phụng của Bắc Đan Các ta, cầm tiền của Đan Sư hiệp hội ta, nhưng lại đến truy sát Đan sư của ta, trên thế giới không có chuyện tiện nghi như vậy.

Thanh âm của Công Dương Thái Tôn lại vang lên.

- Vậy Công Dương huynh, lão phu liền từ chức vụ cung phụng của Bắc Đan Các!

Thạch lão rất thẳng thắn, có thể tu luyện tới Linh Anh Cảnh, há có thể là người lo được lo mất.

Công Dương Thái Tôn thở dài nói:

- Chỉ vì một câu nói suông, ngươi liền tin tưởng?

- Hừ, nghĩ đến hắn sẽ không dám lừa dối lão phu!

Thạch lão vô cùng tự tin nói.

- Thật sao?

Công Dương Thái Tôn lắc đầu.

- Lão Thạch ngươi thực sự là thông minh một đời, hồ đồ nhất thời a! Có bình phong ngăn trở, ngươi có thể tới Trung Châu sao? Còn nữa, Linh Anh Cảnh ở Trung Châu chỉ có thể nói là cao thủ, nhưng không xưng được cao thủ tuyệt thế.

Thạch lão không khỏi cứng lại, ở Bắc Vực x/á/c thực không người nào dám lừa dối hắn, nhưng vạn nhất tiểu tử họ Khang kia chạy về Trung Châu không đến thì làm sao bây giờ? Lại nói, người ta là hậu duệ của Đan sư Thiên Cấp, thật muốn trốn, hắn dám tới quý phủ đòi n/ợ sao?

- Thạch lão yên tâm, Khang Tổ Danh ta ở đây xin thề, tất sẽ hoàn thành hứa hẹn, bằng không trời đ/á/nh ngũ lôi!

Khang Tổ Danh vội vàng nói.

Hắn là nhị thế tổ, hắn hung hăng, bá đạo, nhưng hắn tuyệt không ng/u ngốc, bằng không tu vi có thể dựa vào đan dược tăng lên, nhưng thân phận Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm là hắn bằng chân tài thực học lấy được.

Thạch lão cạc cạc cười quái dị nói:

- Công Dương huynh, ta không muốn đối địch với ngươi, cũng xin ngươi không nên là địch với lão phu!

- Ha! Ha! Các ngươi đều cho rằng ăn chắc ta sao?

Lăng Hàn mở miệng, hắn nhanh chân đi trở về, Lôi Đình Chiến Giáp trên người tỏa ra từng vòng ánh chớp, để hắn có vẻ cực kỳ uy vũ.

- Ngày hôm nay ngươi ch*t chắc rồi!

Khang Tổ Danh lãnh đạm nói, hắn am hiểu nhất chính là lợi dụng thân phận của mình, nắm trong tay các loại tài nguyên đi đ/ập người, mỹ nữ sẽ vì hắn rộng y giải mang, thiên kiêu sẽ cúi đầu, mà kẻ địch... tự nhiên là ch*t không có chỗ ch/ôn.

Lăng Hàn cười nhạt nói:

- Không phải có một lão tổ tông Đan sư Thiên Cấp sao, trâu bò cái gì! Công Dương huynh, xin chuẩn bị cho ta một chút, ta muốn sát hạch Đan sư Thiên Cấp!

Nghe Lăng Hàn xưng Công Dương Thái Tôn là huynh, rất nhiều người đều phun ra, thiếu niên này thực không sợ ch*t a, chẳng lẽ không biết hiện tại trong Bắc Đan Các chỉ có Công Dương Thái Tôn mới có thể cản Thạch lão sao?

Ngươi một Đan Sư Địa Cấp Hạ Phẩm nho nhỏ, so với Đan Sư Địa Cấp Trung Phẩm là kém một cấp độ, mà tầng thứ này có khả năng là cần mấy chục năm mới có thể vượt qua, thậm chí cả đời vô vọng, lại dám xưng huynh gọi đệ với Công Dương Thái Tôn, quả thực không có mắt! Nhưng nghe được câu tiếp theo của Lăng Hàn, thì tất cả mọi người hoá đá.

Tên này lại muốn chứng thực Đan sư Thiên Cấp?

Sát!

Căn bản là chuyện không thể nào, đừng nói Lăng Hàn có năng lực như vậy hay không, nhưng vật liệu Thiên Cấp chỉ ở Trung Châu mới có, bởi vậy ngay cả Khang Tử Thạch đến cũng vô dụng, nhiều lắm chỉ chứng thực Đan Sư Địa Cấp thượng phẩm mà thôi.

- Không cần lo lắng, chính ta có vật liệu.

Lăng Hàn từ tốn nói.

Ở Đan Sư hiệp hội, tuyệt không cho phép bất luận người nào ngăn cản Đan Sư chứng thực đẳng cấp cao hơn, dù Đan sư Thiên Cấp cũng không ngoại lệ. Bởi vậy, Công Dương Thái Tôn sửng sốt một chút, liền nói:

- Chuẩn bị đan phòng!

Thạch lão cũng có vẻ hơi kinh ngạc, chần chờ, nhưng chỉ cần Công Dương Thái Tôn toàn lực bảo đảm Lăng Hàn, như vậy ở trong Bắc Đan Các, hắn tuyệt đối không làm gì được Lăng Hàn. Bởi vì trong Đan Các này có tuyệt thế đại trận, toàn lực kích phát thậm chí có thể phát huy ra uy năng của Hoá Thần Cảnh.

Cái này cũng là một trong những nguyên nhân Đan Sư hiệp hội sừng sững không ngã, ở trong Bắc Vực, người mạnh nhất chỉ là Linh Anh Cảnh, có thể đối kháng đại trận của Hoá Thần Cảnh sao?

Cũng còn tốt, Thạch lão biết rõ đại trận này vận chuyển, bởi vậy hắn chắc chắn có thể bảo mệnh, nhưng còn muốn chặn gi*t Lăng Hàn mà nói, vậy thì thật là nằm mộng ban ngày. Hơn nữa hắn chỉ xung đột ý kiến với Công Dương Thái Tôn, hi vọng đối phương có thể lùi bước.

- Ha ha, cười ch*t bản thiếu, chỉ là Đan Sư Địa Cấp Hạ Phẩm, lại muốn chứng thực Đan sư Thiên Cấp!

Khang Tổ Danh ôm bụng cười to, chỉ là những người khác đều c/ăm gh/ét hắn cuồ/ng ngạo, chỉ có Cao Thái Phong nể tình, cùng hắn nở nụ cười.

- Được, theo lão phu đến đây đi.

Công Dương Thái Tôn nhìn Lăng Hàn một chút, thiếu niên này thực sự là quá trẻ, lúc trước Tinh Diệu Điện truyền đến yêu cầu chứng thực, hắn là một vạn cái không tin, cũng vì vậy có ấn tượng sâu sắc với Lăng Hàn.

Hiện tại hắn đã tiếp nhận sự thực Lăng Hàn là Đan sư Địa Cấp, nhưng giờ khắc này đột nhiên nghe được Lăng Hàn nói muốn chứng thực Đan sư Thiên Cấp, trong lòng hắn vẫn cấp tốc chạy qua một vạn con kiến.

Ngươi chỉ là Đan sư Địa Cấp Hạ Phẩm mà thôi, cách Đan sư Thiên Cấp chênh lệch bao nhiêu?

Không phải ba cấp, mà là vô cùng xa!

Thật giống như Đan Sư Huyền Cấp thượng phẩm có chín mươi chín phần trăm x/á/c suất cả đời không thể tiến vào Địa Cấp, Đan Sư Địa Cấp thượng phẩm cũng có chín mươi chín phần trăm không cách nào tiến vào Thiên Cấp.

Toàn bộ Hằng Thiên Đại Lục chỉ có hai Đan sư Thiên Cấp mà thôi!

Lăng Hàn hiển nhiên là bị kí/ch th/ích mới nói muốn chứng thực Đan sư Thiên Cấp, thấy thế nào cũng là nổi gi/ận quyết định, sao có thể có chuyện thành công?

Luyện chế đan dược Thiên Cấp, không khuếch đại mà nói, ngay cả Khang Tử Thạch cũng phải chuyên tâm tĩnh thần, trai giới ba bốn ngày, lúc này mới xuất thủ luyện đan, hứng thú bừng bừng muốn luyện là luyện sao?

Hắn thật muốn ngăn cản Lăng Hàn, miễn cho lãng phí vật liệu Thiên Cấp, nhưng hết cách rồi, bất kỳ Đan Sư nào cũng có quyền lực chứng thực đẳng cấp cao hơn, ngay cả hắn cũng không cách nào cư/ớp đoạt.

Đan phòng đã chuẩn bị kỹ càng, thời điểm Lăng Hàn đi tới, toàn bộ Bắc Đan Các cũng náo động.

Có người muốn chứng thực Đan sư Thiên Cấp!

Cái này ở Bắc Vực là chuyện khó mà tin nổi, bởi vì tuy ở trong lịch sử Bắc Vực từng ra Đan sư Thiên Cấp, nhưng hẳn là ở Trung Châu hoàn thành đột phá cùng chứng thực, từ đó không về Bắc Vực nữa.

Hiện tại lại có người muốn ở Bắc Đan Các chứng thực Đan sư Thiên Cấp? Dựa vào, nhất định phải đi nhìn!

---------------

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Làm Lại

Chương 15
Ngăn kéo của tôi bị hoa khôi lục tung. Chỉ sau một đêm, những bức thư tình tôi viết cho Bùi Mộ Dã bị in ra thành hàng trăm bản, dán khắp các góc trong trường. Tất cả mọi người đều chửi tôi là thằng biến thái thích đàn ông. Ngay cả Bùi Mộ Dã cũng không chịu nghe tôi giải thích, anh ta đuổi việc bố mẹ tôi, còn ép tôi phải thôi học. Vì mất nguồn thu nhập, mẹ tôi không có tiền mua thuốc, chẳng bao lâu sau thì bệnh nặng qua đời. Còn bố tôi đi làm thuê ở một cơ xưởng, do đồng nghiệp thao tác sai quy trình, ông bị cuốn vào máy móc, không cứu được. Tôi tuyệt vọng đến cùng cực, quyết định kết liễu đời mình. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày hoa khôi lục ngăn kéo của tôi, đối mặt với ánh mắt nghi ngờ và khinh miệt của mọi người. Tôi giật lại những bức thư tình, chỉ về phía tên đại ca trường đang ngồi trong góc. “Đây là tôi viết cho bạn trai tôi.”
660
3 LỜI NGUYỀN BẢY NĂM Chương 13: HẾT
4 Tìm Về Chương 12
5 Em vợ Chương 14
9 Người Giữ Làng Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cướp Mất Bảy Anh Hẹn Hò? Người Thứ Tám Là Đại Boss

Chương 9
Gặp mặt bảy lần, bảy người đàn ông đều bỏ chạy. Không phải chê tôi xấu xí, không phải chê tôi nghèo khó, mà là tất cả đều đuổi theo cướp mất một người - chị họ Hàn Tuyết Oanh của tôi. Người xem mắt thứ tám lúc nửa đêm nhắn tin cho tôi: "Chị họ em có số liên lạc của tất cả đối tượng em từng xem mặt à? Chị ấy chủ động kết bạn với anh." Kèm theo một tấm ảnh chụp màn hình. Trong ảnh, chị họ viết nguyên văn: "Nói cho anh biết này, em họ tôi có tiền sử tâm thần, nhà giấu kín đấy, anh cẩn thận nhé." Tôi thức trắng đêm hỏi bảy người trước, từng chữ giống hệt, bảy lần gửi hàng loạt. Tôi lưu ảnh lại, không lên tiếng. Bữa tiệc gia đình ngày Quốc khánh, chị ấy dắt người xem mắt thứ sáu của tôi bước vào, cả bàn họ hàng đứng dậy vỗ tay. Dì vỗ tay tôi thở dài: "Đào Đào, cháu phải học hỏi chị họ nhiều vào, xem người ta chọn đàn ông giỏi thế nào." Tôi tủm tỉm gật đầu: "Đúng là nên học hỏi thật." Rồi cầm ly rượu đứng dậy: "Chị, hôm nay trước mặt cả nhà, em có việc muốn hỏi." "Cái tin nhắn chị gửi cho bảy người đó, là chị dùng template sẵn hay mỗi lần tự gõ tay vậy?" Cả bàn yên lặng.
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
7