Tôi bị cách nói chuyện của Cố Từ Dạ chọc cười, cười mấy tiếng rồi lại khóc.

Mẹ kiếp, tuyến thể của tôi có phải sắp n/ổ không!

Sao có thể đ/au đến vậy!

Cố Từ Dạ nắm ngược tay tôi, dùng lưỡi ướt mềm li/ếm đi nước mắt tôi.

Tôi nhắm mắt lại, hoàn toàn buông lực.

Cơ thể như chiếc thuyền cô đ/ộc trôi giữa biển, mặc sóng lớn vỗ dập.

Trong giấc mơ, tôi như quay lại thời thơ ấu.

Khi đó tôi đói ba ngày, yếu ớt nằm giữa th* th/ể 💀 th/ối r/ữa của cha mẹ và một đống đổ nát, thút thít khóc.

Là dì Trần phát hiện ra tôi.

Dì cầm bánh mì và nước, từng chút từng chút đút cho tôi.

“Không khóc, không khóc.”

Dì Trần cũng dỗ tôi như vậy.

12

Một đêm giày vò.

Cả người tôi như bị g/ãy xươ/ng vụn.

Đến chiều hôm sau tôi mới miễn cưỡng tỉnh lại.

Mắt sưng đến mức chỉ hé được một khe.

Qua khe đó, tôi thấy Cố Từ Dạ đứng cạnh cửa sổ, mặc quần của tôi, trần 🔞 nửa thân trên, cúi đầu không biết đang nghĩ gì.

“Khụ… khụ khụ…”

Nghe tiếng tôi ho, Cố Từ Dạ lập tức đi tới.

“Cậu ổn chứ?”

Tôi gật gật đầu.

“Uống chút nước.”

Cố Từ Dạ rót một cốc nước, dùng mu bàn tay thử nhiệt độ, đưa tới môi tôi.

Tôi uống một ngụm, chắc là nói được rồi, nhưng lại không biết nên nói gì.

“Xin lỗi.”

“Tôi sẽ chịu trách nhiệm.”

Trong lòng tôi rất phức tạp, chậm rãi buông tay xuống giường, lắc đầu.

“Không sao.”

“Tối qua tôi cũng bốc đồng.”

Cố Từ Dạ khựng lại, ngồi xuống mép giường.

Tôi nhìn nghiêng mặt anh ta rồi hỏi: “Trước khi kỳ mẫn cảm tới anh không dùng th/uốc ức chế sao?”

“Với lại… rõ ràng anh… rất đẹp, sao lúc nào cũng đeo khẩu trang?”

Cố Từ Dạ quay mặt nhìn tôi.

Anh ta do dự một chút rồi chậm rãi mở miệng.

13

Thì ra nguyên soái Cố có hai người con trai.

Một người là cha của Cố Từ Dạ, người còn lại là chú của anh ta—Cố Văn Thanh.

Khi Cố Từ Dạ còn nhỏ, nhà ba người ra ngoài du lịch.

Kết quả gặp t/ai n/ạn phi thuyền, chỉ mình anh ta sống sót.

Cũng vì thế anh ta mắc rối lo/ạn stress sau sang chấn.

Biểu hiện là cực kỳ nh.ạy cả.m với tin tức tố.

Đây chính là lý do Cố Từ Dạ ở trường thường đeo khẩu trang.

Khẩu trang đó là loại đặc chế, có thể ngăn tin tức tố.

Cha Cố Từ Dạ qu/a đ/ời, nguyên soái chịu đả kích nặng, từ đó suy sụp.

Mọi việc đều giao cho chú Cố Từ Dạ là Cố Văn Thanh xử lý.

Cố Văn Thanh cưới nhiều năm nhưng vẫn không có con.

Vì vậy ông ta cực kỳ nghiêm khắc với Cố Từ Dạ.

Yêu cầu anh ta không chỉ học xong ở trường.

Mà về nhà còn phải học bù tới rạng sáng.

Điều này cũng giải thích vì sao giờ ra chơi ở trường Cố Từ Dạ hay úp mặt ngủ.

Vì anh ta thật sự quá mệt quá buồn ngủ.

Điều đó khiến tôi nhớ đến cuốn giáo trình đầy ghi chú tối qua rơi dưới chân anh ta.

“Chú là người đối xử tốt với tôi nhất, tôi không thể phụ lòng chú.” Cố Từ Dạ nói nhàn nhạt.

14

Cố Từ Dạ đã thẳng thắn với tôi.

Tôi cũng nói cho anh ta tình huống của mình.

Nhưng cảnh trước mắt thật sự rất kỳ quặc.

Tôi trần 🔞 nằm trong chăn, Cố Từ Dạ ngồi nghiêm chỉnh bên giường.

Tôi và anh ta giới thiệu hoàn cảnh gia đình cho nhau.

Như đang xem mắt.

Nhưng có lẽ nằm trên giường lâu quá, tôi muốn đi vệ sinh.

Thế là dưới ánh nhìn gay gắt của Cố Từ Dạ.

Tôi quấn chăn quanh eo.

R/un r/ẩy xuống giường.

“Cho tôi đi nhà vệ sinh trước, về rồi nói tiếp được không?” tôi nhẹ giọng hỏi ý anh ta.

Cố Từ Dạ hoàn h/ồn: “Ừ.”

“Cần tôi giúp không?”

Mặt tôi đỏ bừng, lắc đầu từ chối.

Nhưng lúc quay lại, chân mềm quá, tôi lỡ giẫm rơi chăn.

Lần này đến lượt Cố Từ Dạ đỏ mặt, anh ta giả vờ bình tĩnh đi tới nhặt chăn lên, cuốn tôi lên giường.

Mùi trầm hương nồng đậm kí/ch th/ích tôi.

“Kỳ mẫn cảm của tôi vẫn chưa qua.”

“Cảm ơn cậu, Lãnh Hoài Thanh.”

Nhìn gương mặt Cố Từ Dạ ngày càng tiến gần.

Tôi ngơ ngác đáp: “Không có gì, không sao.”

Rất nhanh, trong phòng lại đầy mùi trầm hương quấn lấy hương nho.

15

Qu/an h/ệ giữa tôi và Cố Từ Dạ trở nên kỳ quặc.

Không hẳn là bạn bè.

Dù sao thì chúng tôi…

Nhưng cũng không hẳn là người yêu.

Vì giữa chúng tôi thậm chí còn chưa từng có một lời tạm biệt, hay một câu x/ác nhận qu/an h/ệ.

Ngoại trừ mấy ngày đó khi Cố Từ Dạ vào kỳ mẫn cảm và chúng tôi có tiếp xúc thân mật.

Thì ở trường anh ấy cũng sẽ nói chuyện với tôi, chào hỏi tôi.

Mỗi lần đều rất ngắn gọn.

“Ừ.”

“Được.”

“Tạm biệt.”

Quý Dương thấy chúng tôi như vậy thì vô cùng kinh ngạc.

Mỗi lần cậu ta định buôn chuyện, đều bị tôi khéo léo lái sang đề tài khác.

Cho đến một ngày, viện trưởng gọi tôi lên văn phòng.

Ở đó tôi gặp Cố Văn Thanh, cũng chính là chú của Cố Từ Dạ.

16

Cố Văn Thanh đúng như tôi đoán, mặt không đổi sắc, ông ta bảo tôi ngồi xuống sofa.

Tôi nhìn thấy trên bàn trước sofa đặt một tờ chi phiếu, số tiền lên tới năm triệu tinh tệ.

“Lãnh Hoài Thanh phải không?”

Ông ta ngồi xuống sofa đối diện tôi, nhìn tôi một cái rồi chậm rãi nói: “Hai tuần trước, buổi tối đó, Tiểu Dạ vào phòng cậu cả đêm không ra.”

“Hôm đó hẳn là kỳ mẫn cảm của nó.”

“Các cậu đã xảy ra qu/an h/ệ, đúng không?”

Cố Văn Thanh nói thẳng thừng như vậy khiến tôi có chút x/ấu hổ.

“Sau hôm đó Tiểu Dạ về nhà, tôi ngửi thấy trên người nó có mùi tin tức tố không thuộc về nó.”

“Tôi hỏi nó, thằng nhóc đó lại nói dối rằng là dính phải bạn cùng lớp đang vào kỳ mẫn cảm.”

“Một lời nói dối vụng về biết bao.”

Cố Văn Thanh nói rồi cười, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lẽo dừng trên người tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
4 Ôn Cố Chương 13
9 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Bên vực thẳm Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giếng Đổi Con

Chương 7
Trong làng có một cái giếng đổi con. Chỉ cần ném con gái xuống giếng, trong vòng 7 ngày nhất định sẽ đổi được một đứa con trai. Nhưng trước khi ném xuống giếng, phải dùng đũa đâm nát cổ họng bé gái để đề phòng nó xuống âm phủ cáo trạng. Sau đó còn phải cắt lưỡi nó làm bánh bao, ăn vào thì chắc chắn sẽ sinh được con trai. Tôi đã tận mắt chứng kiến bố mẹ đối xử với chị gái như vậy. Chưa đến 7 ngày, mẹ đã mang thai. Đúng ngày giỗ đầu tuần, chị tôi trở về. Người chết oan thì cơ thể sẽ cứng đờ, không thể cúi người được. Vì vậy, chúng tôi trốn dưới gầm giường, chị mãi vẫn không tìm thấy. Ơ, chết rồi! Chúng tôi quên mất rằng lúc ném xuống giếng, chị bị đập đầu xuống đất. Chị bỗng quay đầu lại, treo ngược cơ thể, đầu cắm xuống đất, đôi chân hướng lên trời, nhìn chằm chằm vào chúng tôi: “Hê hê hê... Tìm thấy các người rồi.”
Báo thù
Hiện đại
Kinh dị
66