Hách Lăng Châu đi thang máy lên lầu. Cửa thang máy vừa mở, Trình Việt đã vội vàng đi tới, cẩn thận hỏi: "Hội trưởng, Sở Tiểu Cửu đã nhận chưa?"
Hách Lăng Châu thản nhiên liếc nhìn hắn, lạnh giọng đáp: "Chưa."
"Có điều…" Anh nhìn chằm chằm vào mắt Trình Việt, ra vẻ vô tình hỏi: "Sao cậu lại biết thiết bị liên lạc của Sở Tiểu Cửu với quân bộ được giấu ở đâu?"
"Tôi đã sớm cảm thấy cậu ta rất khả nghi, sau đó mượn cớ vào phòng mượn phòng tắm mới tìm thấy được." Trình Việt thần thái tự nhiên, bình tĩnh nói: "Omega rất dễ bị ảnh hưởng bởi tin tức tố của nhau. Gần đây tôi luôn phát hiện Sở Tiểu Cửu không kiểm soát tốt tin tức tố của mình, đôi khi ở nơi công cộng cũng ngửi thấy mùi rư/ợu mận rất nồng. Nên tôi đoán, cậu ta dùng chính tin tức tố của mình làm tín hiệu để dẫn dụ sát thủ hành động."
Hắn đang nói dối! Tin tức tố biến động là do vết thương cũ ở tuyến thể, tôi chưa bao giờ cho phép Trình Việt vào phòng mình. Cũng chưa từng truyền đi bất kỳ thông tin hữu ích nào cho quân bộ. Hơn nữa thông tin trong thiết bị liên lạc tôi luôn xóa ngay sau khi gửi, không thể nào để lại bằng chứng. Khả năng duy nhất là dòng tin nhắn cuối cùng tiết lộ hành tung của Hách Lăng Châu.
Là do Trình Việt dùng thiết bị của tôi để gửi đi.
Trình Việt hắn, cũng là gián điệp do quân bộ phái tới!
"Cộc cộc cộc!"
Tiếng gõ cửa vang lên.
Trợ lý đặc biệt đẩy cửa bước vào, đưa một tập tài liệu cho Hách Lăng Châu, nói: "Hội trưởng, dấu vân tay trên thiết bị liên lạc đã được trích xuất, đây là kết quả giám định cuối cùng."
03.
Căn phòng chìm trong tĩnh lặng. Linh h/ồn trống rỗng của tôi dường như cũng r/un r/ẩy theo nhịp tim đang tăng tốc của người nọ.
Hách Lăng Châu ngước nhìn vào mắt Trình Việt, rồi mở tập hồ sơ ra. Tôi tiến lại gần, nhìn thấy kết quả bên trong. Trên thiết bị liên lạc chỉ có duy nhất dấu vân tay của một mình tôi.
Cũng phải thôi. Tôi muộn màng nhận ra: Trình Việt đã mưu tính từ lâu, sao có thể dễ dàng để lại dấu vân tay của mình được?
Trình Việt vốn đã biết trước kết quả. Cậu ta đỏ hoe mắt, thấp giọng nói: "Hội trưởng, anh không thể nghi ngờ tôi."
"Bởi vì... lúc chúng ta còn ở viện mồ côi, tôi đã c/ứu anh một mạng, anh quên rồi sao?"
Nghe thấy câu nói ấy, tôi không tài nào bình tĩnh nổi nữa. Tôi lao thẳng đến trước mặt Trình Việt, đưa tay muốn đẩy ngã cậu ta vào tường. Nhưng linh h/ồn tôi lại như làn khói mỏng xuyên qua người đối phương, chẳng thể mảy may làm lay động cậu ta dù chỉ một chút.
Tôi chỉ có thể trố mắt đứng nhìn. Nhìn Trình Việt mạo danh tôi, nhận lại người xưa với Hách Lăng Châu.
Thế nhưng, năm đó ở viện mồ côi… Người sớm tối kề cạnh, người đã c/ứu Hách Lăng Châu một mạng, chính là tôi kia mà.
Hách Lăng Châu là con trai đ/ộc nhất của cựu Chủ tịch Liên minh. Năm sáu tuổi, anh gặp nạn cư/ớp xe, được ba mẹ liều mình bảo vệ mới có thể một thân một mình chạy thoát.
Sau đó, anh được người ta nhặt về rồi đưa vào viện mồ côi. Lúc ấy anh đã phải trốn chui trốn lủi một thời gian dài, g/ầy gò chỉ còn da bọc xươ/ng.
Nhìn thấy đám trẻ hư bao vây định b/ắt n/ạt anh, tôi đã chống nạnh đứng chắn trước mặt anh. Vênh mặt lên, ra vẻ một tiểu bá vương mà nói: "Anh ấy là người của tôi, mấy người không được b/ắt n/ạt anh ấy!"
Kết quả là tôi bị ăn một trận đò/n tơi tả. Hách Lăng Châu lúc nhỏ bò dậy, lao vào c.ắ.n mặt tên cầm đầu đám trẻ hư kia để c/ứu tôi.
Hai chúng tôi mặt mũi lấm lem, ngồi sát bên nhau dưới gốc cây đại thụ sau vườn.
"Tôi không phải người của cậu." Hách Lăng Châu bé nhỏ nhíu mày, dùng giọng điệu của một người trưởng thành để đính chính lại lời tôi.
Tôi chẳng hề gi/ận chút nào, cười hì hì đáp: "Thế thì tôi là người của anh vậy."
Cứ ngỡ có thể mãi làm cái đuôi nhỏ của Hách Lăng Châu. Nhưng nửa năm sau, đã có người truy lùng đến tận viện mồ côi để ám sát anh.
Chức Chủ tịch Liên minh vốn là theo chế độ thế tập. Ba mẹ Hách Lăng Châu đều đã mất, nên chú của anh là Hách Lẫm tạm thời tiếp quản chức vụ Chỉ huy quân bộ. Hách Lăng Châu không c.h.ế.t, Hách Lẫm vĩnh viễn không thể ngồi lên ghế Chủ tịch.
Tôi dẫn Hách Lăng Châu chạy rất xa, cuối cùng trốn vào một cái hố nhỏ hẹp trong một khu phế tích.
"Châu Châu." Tôi thì thầm gọi tên anh, sốt sắng nói: "Mau cởi áo của anh ra, cho em mặc."
Hách Lăng Châu nhìn tôi lúng túng cởi cúc áo của anh, nghi hoặc hỏi: "Cậu muốn làm gì?"
Tôi l/ột chiếc áo của anh ra, cười híp mắt bảo: "Đồ ngốc, biết chiêu điệu hổ ly sơn không? Em mặc áo của anh chạy đi, đợi họ đuổi theo, anh hãy chạy theo hướng ngược lại để đi báo cảnh sát. Dù sao người họ muốn bắt cũng không phải em, không sao đâu mà."
"Đợi họ đi rồi, em sẽ quay lại tìm anh!"
Ngày hôm đó, tôi mặc chiếc áo của Hách Lăng Châu, chạy thật nhanh. Những cơn gió rít gào lùa vào trong tay áo rộng thùng thình. Tôi cứ thế chạy loạng choạng về phía trước, không hề ngoảnh đầu lại. Nên chẳng thể nhìn thấy Hách Lăng Châu đã được người ta c/ứu đi.
Càng không ngờ rằng, ngày tôi tìm lại được anh, lại phải cách xa đến thế. Xa đến mức anh đã chẳng còn nhận ra tôi nữa.
"Đồ ngốc." Tôi đứng trước mặt Hách Lăng Châu, nói bằng giọng oán trách: "Sao anh lại không nhận ra em cơ chứ..."
Hách Lăng Châu chẳng thể nghe thấy tiếng tôi nữa rồi. Ánh mắt anh xuyên qua linh h/ồn tôi, dừng lại trên gương mặt Trình Việt.