9.

Ngày hôm sau Tống Thụy lại nhắn tin hỏi tôi Chu Tư Dự đang làm gì, bảo tôi báo cáo hành tung.

Bảy năm qua, tôi và Tống Thụy chưa từng liên lạc.

Trước đây vì Chu Tư Dự là hàng xóm của tôi, cô ta mới tốt với tôi.

Bây giờ vì Chu Tư Dự là cấp trên của tôi, cô ta lại bắt đầu tìm tôi.

Đặc biệt là sau khi biết tôi vừa thất tình, cô ta bỗng nhiên chuyển sang khoe khoang tình yêu trước mặt tôi.

“Lúc đó Chu Tư Dự dính người ch*t đi được, tối nào cũng bắt tớ phải nhắn tin chúc ngủ ngon, buổi tối mà không đợi được tin nhắn của tớ là cả đêm không ngủ.”

Cô ta vừa nói vừa gửi cho tôi mấy tấm ảnh chụp màn hình trong tin nhắn QQ.

Ảnh chụp màn hình đã c/ắt mất avatar của cô ta, chỉ còn lại avatar của Chu Tư Dự.

Nhìn những đoạn đối thoại ngọt ngào đến sến súa kia, tôi cảm thấy nghẹn lời.

Chu Tư Dự lạnh lùng vô tình vậy mà lại có một mặt si tình đến thế.

Bất chợt nhìn thấy ngày tháng trong đoạn chat, tôi hỏi cô ta: “Vậy là cậu đã hẹn hò với anh ta từ hồi cấp ba à?”

Sao tôi không biết nhỉ?

Chẳng phải lúc đó Chu Tư Dự còn đang yêu đương qua mạng với nick ảo của tôi sao?

“Cậu nhìn nhầm rồi, là đại học.”

Cô ta thu hồi ảnh chụp màn hình.

Tôi chợt nhớ ra điều gì đó nên hỏi cô ta: “Tống Thụy, cậu còn nhớ hồi cấp ba tôi có cái nick ảo dùng để trêu Chu Tư Dự không, cậu bảo sẽ giúp tôi xóa mà?”

“Xóa rồi mà.”

“Nhưng sau đó anh ta lại nói mình tìm được người yêu qua mạng hồi đó rồi, cơ mà anh ta không hề đến tìm tôi.”

“Tô Ly, sao tự dưng cậu lại nhắc đến chuyện đó, cậu có thích anh ấy đâu, cậu để ý làm gì?”

“Hơn nữa Chu Tư Dự đã nói với tôi là anh ấy quên chuyện đó từ lâu rồi.”

Cô ta nói đúng.

Hồi cấp ba tôi có thích Chu Tư Dự đâu, sao tôi lại để ý chuyện Chu Tư Dự nói đã tìm được người yêu qua mạng như vậy?

Chu Tư Dự cũng đã quên từ lâu rồi.

Thế nhưng tôi vẫn thấy khó chịu trong lòng.

Ngẩng đầu lên, tôi nhìn thấy Lục Tử Ngang.

Trước đây, mỗi lần nhìn thấy hắn ta tôi luôn cảm thấy vui vẻ còn bây giờ chỉ thấy phiền.

Hắn ta đứng ở cửa phòng làm việc.

Tôi không thèm để ý đến hắn ta.

Lần thứ ba đi ngang qua phòng làm việc của tôi, hắn ta gọi tôi đến phòng trà nước.

“Tô Ly.”

“Có gì thì nói mau đi!”

“Tôi thấy em vừa nói chuyện với tổ trưởng, tên tiểu tam đó là anh ta à?”

“Không phải!”

Anh ta ngập ngừng một chút: “Vậy là tên bảo vệ ở tầng một? Sáng nay tôi thấy tên đó cười với em.”

“Lục Tử Ngang, anh bị đi/ên à?”

“Người bị đi/ên là em đấy, em thèm khát đàn ông đến mức tên nào cũng lên giường được à?”

Hắn ta đã thành công chọc gi/ận tôi.

Tôi hất thẳng cốc cà phê vào người hắn ta.

Sự việc xảy ra quá đột ngột, mấy đồng nghiệp vây lại, muốn biết chuyện gì đã xảy ra.

Trước đây hắn ta đã dặn ở công ty đừng nói chuyện với hắn ta, nên mỗi lần chạm mặt, chúng tôi đều giả vờ như người xa lạ để tránh hiềm nghi.

Bây giờ tôi mặc kệ.

Lục Tử Ngang vừa dùng khăn giấy lau quần áo, vừa cười giả lả: “Không sao không sao, cô ấy lỡ tay, vô tình hắt cà phê vào người tôi thôi.”

“Tay em không bị bỏng chứ?” Anh ta giả vờ hỏi han tôi.

Nói về diễn xuất, tôi thật sự không bằng anh ta.

“Tôi dẫn loại đàn ông nào về nhà, liên quan gì đến tổ trưởng Lục? Cần anh đến s/ỉ nh/ục tôi ư?”

Tôi thẳng thừng đáp trả anh ta một câu.

Chẳng phải hắn ta sợ nhất chuyện qu/an h/ệ của bọn tôi bị bại lộ hay sao?

Tôi sắp ch*t rồi, còn sợ gì nữa.

Những đồng nghiệp bên cạnh đồng loạt hít vào một hơi, nhìn tôi và Lục Tử Ngang.

Sắc mặt Lục Tử Ngang tái nhợt.

Không biết Chu Tư Dự đến từ lúc nào.

Anh ta bưng một chiếc cốc xuất hiện ở phòng trà nước, khiến mọi người đều kinh ngạc.

Chẳng phải nước của anh ta đều do thư ký lo liệu sao, còn cần anh ta đích thân đến lấy à?

"Tổng giám đốc Chu, anh cũng đến lấy nước à?"

Lục Tử Ngang lập tức thay đổi sắc mặt, tươi cười chào hỏi Chu Tư Dự.

Chu Tư Dự nhìn tôi, rồi lại nhìn Lục Tử Ngang,

"Anh là ai?"

Câu này khiến Lục Tử Ngang rơi vào thế lúng túng.

" Tổng giám đốc Chu, tôi là Lục Tử Ngang ở bộ phận thông tin, sớm đã nghe nói anh..."

Chu Tư Dự trực tiếp c/ắt ngang anh ta: "Ồ? Bộ phận thông tin hình như ở tầng dưới thì phải? Giờ làm việc chạy lên đây làm gì?"

Rõ ràng Chu Tư Dự nói câu này không hề có biểu cảm gì, nhưng tất cả mọi người đều toát mồ hôi thay cho Lục Tử Ngang.

"Chu tổng, tôi lên đây lấy nước."

"Năm phòng trà nước ở tầng dưới không đủ cho anh dùng?"

Trong nháy mắt mặt mày của Lục Tử Ngang tái mét, không dám phản bác lại một câu.

"Trưởng nhóm của các anh quản lý nhân viên kiểu gì vậy?"

Chu Tư Dự vừa dứt lời, một vị quản lý cấp cao vội vàng nói: "Anh ta chính là trưởng nhóm."

Chu Tư Dự khẽ cười một tiếng: "Giờ làm việc quấy rối đồng nghiệp nữ, loại người không ra gì thế này mà cũng có thể làm trưởng nhóm được."

Vị quản lý cấp cao kia sa sầm mặt lại vì sợ.

“Còn không mau cút về chỗ ngồi viết bản kiểm điểm! Thưởng tháng này trừ hết!”

Lục Tử Ngang tiu nghỉu lủi thủi rời đi.

Lúc này, Chu Tư Dự mới liếc nhìn tôi: “Em cũng theo tôi vào văn phòng.”

Anh ta hung dữ như vậy, đồng nghiệp ai cũng cầu nguyện cho tôi, chắc mẩm tôi không tránh khỏi một trận m/ắng té t/át.

Kết quả, vừa vào văn phòng, anh ta đã hạ giọng: “Tay có bị bỏng không?”

“Không.”

Giọng tôi uể oải.

“Anh ta chính là tên gian phu hôm đó?”

“Ừ.”

“Bao nhiêu năm trôi qua, giờ em lại đi thích một cái thứ như thế này à?”

Bây giờ anh ta lại nổi gi/ận cái gì đây?

“Vẫn là người anh thích tốt hơn, lịch sử trò chuyện của hai người ngọt ngào lắm.”

Tôi cãi lại anh ta một câu.

Anh ta ngay lập tức đứng ngây ra tại chỗ: “Lịch sử trò chuyện gì cơ?”

“Hỏi bảo bối Thụy Thụy nhà anh ấy.”

Đúng vậy, trong QQ anh ta gọi cô ta là bảo bối.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm

Bại Tướng

Chương 25: Đừng sợ, tôi sẽ không cắn em.
Truyện về một em bé Omega siêu nhõng nhẽo và anh công Alpha hệ "làm cha" chiều chuộng như gà trống nuôi con, cưới trước yêu sau. Ngày bị đem gả cho Phó Thời Dục, Khương Miểu mới bàng hoàng nhận ra mình không phải con ruột của ba mẹ, mà chỉ là công cụ để họ leo cao, bám víu quyền quý. Còn người đàn ông mà từ nhỏ cậu vẫn gọi là chú Phó thì nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh lùng, sau gọng kính vàng là cái nhìn chẳng chút hơi ấm: "Đã chuẩn bị phòng riêng cho cậu rồi." --- Cưới nhau một năm, Khương Miểu vẫn chưa từng được đánh dấu vĩnh viễn. Ai cũng nghĩ Phó Thời Dục không thèm ngó ngàng gì đến cậu, ngay cả ba mẹ cũng mắng nhiếc cậu là đồ vô dụng. Thế nhưng không một ai biết, trước lần về thăm nhà họ Khương đó, Khương Miểu đã cùng Phó Thời Dục làm ra hợp đồng “3 không”: "Không được mách lẻo với ba mẹ tôi là tôi không cho anh đánh dấu." "Được." "Không được hôn hay ôm tôi trước mặt ba mẹ tôi." "Được." "Không được gọi tôi là bé cưng khi ở nhà tôi." "…… Bé cưng à, chuyện này thương lượng chút không được sao?" "Không!" "…… Được rồi." --- Nhật ký của Khương Miểu Ngày 1 tháng 3: Mình đòi ly hôn, Phó Thời Dục đánh đòn mình, đồ khốn già! Ngày 20 tháng 3: Đi tụ tập với bạn học mà lão cũng đòi đi theo! Sống thế này thì sống làm sao nổi nữa! Ngày 15 tháng 4: Tại sao anh trai lại ở nhà mình, liệu anh ấy có thích anh trai không nhỉ…… Thích thì kệ lão, ai mà thèm chấp, cùng lắm thì mình ly hôn với lão là xong! Ngày 16 tháng 4: Anh trai bị đuổi về rồi. Phó Thời Dục cảnh cáo họ sau này không được làm trò đó nữa. Hừ, lão già này xem ra cũng được việc đấy. --- Tuổi: 20 × 33 Mùi hương: Mật ngọt × Ngải cứu đắng Thể loại: Ngọt sủng, cưới trước yêu sau, niên thượng, cặp đôi khá là "quậy".
ABO
Cách biệt tuổi tác
Boys Love
698
Đại Vương Không Được Ăn Thỏ Thỏ Ngoại truyện 3: Tiền Truyện