Âm Thanh Báo Động

Chương 3

09/04/2026 16:38

3

Ngày hôm sau, tôi nhặt được một con cá song ở bến tàu, bên cạnh còn có những mảnh vỡ của cái loa được ai đó cố gắng ghép lại cho nguyên vẹn.

Âu Phách đứng cách bến tàu cả trăm mét, không tiến lại, cũng không rời đi, chỉ lặng lẽ nhìn tôi.

Nghĩ lại thì hôm qua tôi hơi làm quá rồi. Nghiên c/ứu cho thấy nhân ngư là loài sinh vật thân thiện nhất hành tinh này, hôm qua chắc nó chỉ bị gi/ật mình vì cái loa phát ra tiếng của đồng loại thôi.

Tôi vẫy tay gọi, nó tiến lại gần mươi mét, đợi một lát thấy tôi không chạy, nó mới rón rén bơi thêm chút nữa. Mãi vài phút sau, nó mới đứng cách tôi chỉ vài mét.

"Mày không thích cái loa đó hả?"

"Để tao dạy mày hát nhé?"

Nó thế mà lại gật đầu! Chẳng lẽ nó nghe hiểu tiếng người thật sao?

Dạo này ngày nào cũng nghe lũ nhân ngư kia hát qua thiết bị giám sát, tôi thuộc làu làu rồi. Tôi hát câu đầu tiên, nhưng tay chân vẫn trong tư thế sẵn sàng chạy trốn nếu cái móng vuốt kia có ý định "khám n/ão" mình.

Nghe tôi hát, đôi mắt xanh lục của Âu Phách bỗng sáng rực lên. Nó bắt đầu lặp lại theo tôi.

Cứ ngỡ phải dạy cả chục lần nó mới thuộc, ai dè vừa dứt bài, nó đã có thể hát lại trọn vẹn không sai một nhịp. Chỉ là đôi mắt nó cứ nhìn tôi chằm chằm không rời, làm tôi thấy cứ kỳ kỳ sao đó.

"Âu Phách, mày thông minh quá đi mất!"

Lần tới gặp nàng cá nào ưng ý, cứ đem bài này ra mà "thả thính". Tôi nhận lấy con cá song nó tặng: "Coi như học phí mày trả tao nhé."

Thế nhưng đêm đó, khi đang ngủ say, tôi bị đ/á/nh thức bởi một giai điệu quen thuộc. Bực mình mở cửa sổ ra, tôi bắt gặp ánh mắt của Âu Phách đang hát ở vùng biển cách đó không xa.

Tôi gắt lên: "Im miệng!"

Tiếng hát tắt lịm, tôi mới được một giấc ngủ ngon.

Nhưng vài ngày sau, dù đã thuộc bài hát, Âu Phách vẫn hoàn cảnh "lắm mối tối nằm không".

Chẳng lẽ... tôi lại phải dạy nó khiêu vũ nữa sao?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm