Âm Thanh Báo Động

Chương 3

09/04/2026 16:38

3

Ngày hôm sau, tôi nhặt được một con cá song ở bến tàu, bên cạnh còn có những mảnh vỡ của cái loa được ai đó cố gắng ghép lại cho nguyên vẹn.

Âu Phách đứng cách bến tàu cả trăm mét, không tiến lại, cũng không rời đi, chỉ lặng lẽ nhìn tôi.

Nghĩ lại thì hôm qua tôi hơi làm quá rồi. Nghiên c/ứu cho thấy nhân ngư là loài sinh vật thân thiện nhất hành tinh này, hôm qua chắc nó chỉ bị gi/ật mình vì cái loa phát ra tiếng của đồng loại thôi.

Tôi vẫy tay gọi, nó tiến lại gần mươi mét, đợi một lát thấy tôi không chạy, nó mới rón rén bơi thêm chút nữa. Mãi vài phút sau, nó mới đứng cách tôi chỉ vài mét.

"Mày không thích cái loa đó hả?"

"Để tao dạy mày hát nhé?"

Nó thế mà lại gật đầu! Chẳng lẽ nó nghe hiểu tiếng người thật sao?

Dạo này ngày nào cũng nghe lũ nhân ngư kia hát qua thiết bị giám sát, tôi thuộc làu làu rồi. Tôi hát câu đầu tiên, nhưng tay chân vẫn trong tư thế sẵn sàng chạy trốn nếu cái móng vuốt kia có ý định "khám n/ão" mình.

Nghe tôi hát, đôi mắt xanh lục của Âu Phách bỗng sáng rực lên. Nó bắt đầu lặp lại theo tôi.

Cứ ngỡ phải dạy cả chục lần nó mới thuộc, ai dè vừa dứt bài, nó đã có thể hát lại trọn vẹn không sai một nhịp. Chỉ là đôi mắt nó cứ nhìn tôi chằm chằm không rời, làm tôi thấy cứ kỳ kỳ sao đó.

"Âu Phách, mày thông minh quá đi mất!"

Lần tới gặp nàng cá nào ưng ý, cứ đem bài này ra mà "thả thính". Tôi nhận lấy con cá song nó tặng: "Coi như học phí mày trả tao nhé."

Thế nhưng đêm đó, khi đang ngủ say, tôi bị đá/nh thức bởi một giai điệu quen thuộc. Bực mình mở cửa sổ ra, tôi bắt gặp ánh mắt của Âu Phách đang hát ở vùng biển cách đó không xa.

Tôi gắt lên: "Im miệng!"

Tiếng hát tắt lịm, tôi mới được một giấc ngủ ngon.

Nhưng vài ngày sau, dù đã thuộc bài hát, Âu Phách vẫn hoàn cảnh "lắm mối tối nằm không".

Chẳng lẽ... tôi lại phải dạy nó khiêu vũ nữa sao?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm