Ngọc Thịt

Chương 2

03/06/2025 11:04

Ca phẫu thuật sắp bắt đầu.

Chị Vương rời đi, đến phòng khách VIP chờ.

Còn mẹ tôi thì bảo tôi dẫn anh trai mặt trắng thư sinh đi làm chuẩn bị trước mổ.

Dù gì cũng là phẫu thuật, anh ta ít nhiều có vẻ lo lắng.

Anh ấy rụt rè hỏi mẹ tôi:

“Chị ơi, cái đó... làm bằng chất liệu gì vậy ạ?”

Mấy người đàn ông đến làm phẫu thuật ở đây, thật ra trong lòng đều hiểu rõ.

Làm thẩm mỹ mà, kiểu gì cũng phải độn gì đó vào, căng thẳng là bình thường.

“Cậu bạn đẹp trai đừng lo,” mẹ tôi vỗ vai Anh ấy, nheo mắt cười:

“Bên chị dùng toàn là vật liệu công nghệ cao nhập khẩu từ Đức đó. Không hề có cảm giác dị vật, rất thoải mái, rất an toàn, giống như mọc tự nhiên vậy đó.”

Tôi đứng bên cạnh, im lặng không nói gì, vô thức đưa tay sờ mũi.

Mẹ tôi đang nói dối.

Những viên ngọc đó, căn bản không phải nhập khẩu từ Đức gì cả.

Mà là bà biến ra từ hư không, trong một căn phòng tối đen và kỳ quái.

Biệt thự nhỏ bên cạnh thẩm mỹ viện chính là nhà tôi.

Trên tầng năm, có một căn phòng bị khóa bằng đủ loại xích và ổ khóa.

Từ nhỏ, bố mẹ đã dặn đi dặn lại.

Cảnh cáo ba chị em chúng tôi, ai cũng không được đến gần căn phòng đó.

Hồi nhỏ chúng tôi rất tò mò.

Nhân lúc ba mẹ không có ở nhà, lén leo lên tầng năm.

Nằm nghiêng rình nhìn qua khe cửa, định xem bên trong có gì.

Vừa mới cúi xuống, một mùi tanh hôi nồng nặc xộc ra, khiến tôi ho không ngừng.

Kết quả, bị ba mẹ vừa về tới bắt quả tang ngay tại trận.

Bị đ/á/nh gần ch*t.

Đó là lần duy nhất trong đời, ba mẹ đ/á/nh chị tôi và em trai tôi đ/au đến vậy.

Đặc biệt là em trai tôi.

Bình thường, hai người luôn cưng chiều thằng bé nhất nhà, đến mức cái gì cũng nghe nó.

Vậy mà lần đó, nó rõ ràng chỉ đứng sau lưng chị tôi.

Chưa hề cúi xuống nhìn, cũng không thấy gì cả.

Thế mà ba mẹ vẫn đ/á/nh g/ãy một chân của nó.

Thằng bé phải nằm trên giường cả tháng trời mới dưỡng xong xươ/ng.

Từ đó về sau, ba chị em chúng tôi không ai dám bén mảng tới căn phòng đó nữa.

Nhưng tôi vẫn luôn tò mò, lén quan sát mẹ.

Tôi phát hiện, mỗi sáng sớm bà đều cầm một chiếc hộp nhỏ, mày nhíu ch/ặt, đi vào căn phòng đen kịt ấy.

Chưa tới một phút sau, bà lại nhanh chóng đi ra.

Chỉ là khi ra, chân mày bà giãn ra, như trút được gánh nặng.

Mà trong hộp lúc ấy, thường sẽ có một viên ngọc trai màu thịt to tướng.

Toàn thân viên ngọc ấy tỏa ra ánh sáng đục ngầu, ướt nhẹp, kèm theo một mùi tanh nồng kỳ dị.

Khứu giác tôi nhạy hơn người thường.

Chỉ cần khẽ ngửi là đã nhận ra.

Đó chính là loại ngọc mà mẹ tôi dùng để làm phẫu thuật thẩm mỹ cho đàn ông.

Bởi vì mỗi người đàn ông vừa bước ra từ phòng phẫu thuật…

Trên người đều tỏa ra mùi tanh quen thuộc đó.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tôi là NPC chuyện gì cũng dám làm

Chương 13
Tôi là một NPC qua đường trong học viện quý tộc, việc gì cũng làm. Cho đến một ngày nọ. Trong buổi tiệc, cậu thụ chính – sinh viên đặc cách ăn mặc tinh xảo – vô tình va phải F4 đứng đầu là Phó Từ Diễm, ngẩng đầu lên nhìn anh ta đầy quật cường. Tôi theo kịch bản đọc lời thoại: “Trời ơi, sắp hôn rồi! Chẳng lẽ Phó vương tử cũng bị cậu sinh viên đặc cách này mê hoặc sao?” Sau đó liền thấy Phó Từ Diễm quay đầu, nhìn chằm chằm vào tôi. Anh ta cười gằn một tiếng rồi bước tới. “Gọi hăng hái vậy, muốn thử không?” Vừa dứt lời, anh ta giữ đầu tôi rồi hôn xuống. Tôi: “?!” Không phải chứ, sao anh không đi theo kịch bản vậy
509
12 Táng Thức Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm