Đuổi cậu ta đi xong, tôi canh điện thoại suốt cả một đêm. Lương Dực Thư chẳng thèm gọi đến một cuộc nào.
Vậy mà sáng sớm hôm sau khi tôi vừa mới chợp mắt, tiếng chuông điện thoại lại vang lên như đòi n/ợ.
... Quên mất là có chênh lệch múi giờ.
19.
Mới dỗi anh chưa được mấy câu thì quản lý đã giục tôi đi làm rồi. Hôm nay phải treo dây cáp, bay nhảy trên tường. Nhưng vừa mới chuẩn bị xong trang bị, đạo diễn đã giữ tôi lại: "Tiểu Hứa, cậu đừng đu dây nữa, gọi diễn viên đóng thế lại đây đi."
Tôi cứ nghĩ lại là Lương Dực Thư đứng sau lưng nói quá lên. Định nói với đạo diễn là tôi không yếu đuối đến mức đó, nhưng ông ấy nhất quyết không cho tôi lên. Tôi đành bất lực bỏ cuộc.
Ngày thứ hai, có cảnh quay dưới nước. Đạo diễn lại không cho tôi xuống. Nhưng mà đám anti-fan của tôi tinh mắt lắm, chỉ cần nhìn một cái là nhận ra ngay không phải tôi, đến lúc đó e là bài viết bôi nhọ đầy rẫy trên mạng mất.
Tôi gọi điện than vãn một tràng với Lương Dực Thư. Nhưng người nghe máy lại là Thẩm M/ộ Ngôn. Anh ta nói bằng giọng dịu dàng: "Có chuyện gì thế, Hứa tiên sinh? Dực Thư đang đi tắm rồi, có chuyện gì cứ nói với tôi, tôi sẽ chuyển lời giúp cậu."
"..." Mấy ngày không xem bình luận, rốt cuộc bọn họ đã tiến triển đến mức nào rồi?!
20.
Không cho quay thì thôi vậy.
Hôm đó tôi được nghỉ sớm, liền rúc vào chăn ngủ bù. Nhưng cả người cứ thấy bứt rứt khó chịu. Dạ dày quả thực là cơ quan chứa đựng cảm xúc, cứ từng đợt cuộn trào dữ dội. Cứ ngủ được chừng mười phút là tôi lại phải bật dậy một lần.
Tôi dứt khoát không ngủ nữa, ngồi đó trợn mắt nhìn đống bình luận đang nhảy múa trên không trung, bị ép phải chứng kiến tất cả.
Hôm nay chúng đặc biệt hưng phấn:【Đến rồi, đến rồi, tối nay là kỳ mẫn cảm của Lương tổng, màn 'kịch hay' mong đợi bấy lâu cuối cùng cũng tới rồi!】
【Hahaha vẫn là Thụ bảo bối nhà chúng ta bạo nhất, biết rõ là kỳ mẫn cảm của Lương tổng mà còn dám hạ th/uốc, phen này không 'làm' đến c.h.ế.t mới lạ...】
Tôi ngẩn người. Hạ t.h.u.ố.c sao? Thất đức đến thế cơ à?
Tôi luống cuống lật tìm điện thoại định nhắc nhở Lương Dực Thư, thì bình luận lại hiện lên:【Thú vị nhất là gì, chị em biết không? Là Lương tổng biết rõ ly rư/ợu đó có t.h.u.ố.c mà vẫn uống! Hahaha đúng là vô đối...】
【Song hướng hướng về phía nhau, hai người đừng có yêu nhau quá thế chứ... Cái tên pháo hôi này cũng hài hước thật, vẫn chưa nhận rõ vị trí của mình sao? Một kẻ thứ ba thì đừng có xen vào chuyện tình cảm của đôi lứa người ta nữa...】
"..." Tôi đặt điện thoại xuống, cụp mắt tránh né.
Tôi vùi đầu dưới gối, cảm thấy ngột ngạt đến mức không thở nổi.
21.
Lương Dực Thư ở nước ngoài suốt hai tuần.
Ngày máy bay của anh hạ cánh cũng vừa vặn là lúc bộ phim đóng máy. Tôi say khướt trong phòng bao quán bar, cả đêm không về. Vốn định cứ thế mà lánh mặt luôn, kết quả lại bị nụ hôn làm cho tỉnh giấc.
Vừa mở mắt ra, Lương Dực Thư đã c.ắ.n rá/ch tuyến thể của tôi, đi/ên cuồ/ng rót tin tức tố vào bên trong. Có lẽ vì đang m.a.n.g t.h.a.i nên lúc đầu chuyện này không quá khó chịu, tôi nhắm mắt mặc kệ anh làm gì thì làm.
Nhưng nửa ngày trôi qua, anh vẫn chưa chịu dừng lại.
"Lương Dực Thư..." Tôi không nhịn được mà đẩy ra, nhưng lại bị anh đ.â.m sâu hơn, sâu đến mức tôi gần như chẳng dám cử động.
Chẳng còn cách nào khác, tôi dè dặt thở dốc: "Lương Dực Thư, em khó chịu, anh buông ra trước đã..."
22.
Cuối cùng Lương Dực Thư cũng chịu buông miệng.
Đối diện với đôi đồng t.ử tràn đầy d.ụ.c vọng chưa được thỏa mãn của anh, tôi run cầm cập: "Anh... chẳng phải kỳ mẫn cảm của anh qua rồi sao?" Mọi lần vào kỳ mẫn cảm, anh đều hành hạ tôi suốt ba bốn ngày. Đứa bé này cũng là kết quả từ kỳ mẫn cảm lần trước. Hơn nữa, những Alpha đang chìm sâu trong kỳ mẫn cảm thường chẳng còn lý trí. Tôi sợ bị anh làm cho sảy th/ai, liền hoảng hốt bò dậy tìm t.h.u.ố.c ức chế. Nhưng lục lọi hồi lâu vẫn không thấy đâu.
Lương Dực Thư thiếu kiên nhẫn kéo tôi trở lại, trực tiếp l/ột sạch quần áo.
"Đợi... đợi đã, em..." Lời còn lại bị anh dùng môi chặn đứng.
...
Dạo gần đây Lương Dực Thư có vẻ đặc biệt để ý đến vùng bụng dưới của tôi. Đã bốn tháng rồi, bụng bắt đầu hơi nhô lên. Có lẽ anh tưởng tôi b/éo lên, nên cứ nhấn tới nhấn lui.
Lúc bị anh ấn lên bồn rửa mặt, bình luận lại đột ngột hiện ra:【Tức c.h.ế.t mất! Sao Lương tổng lại cãi nhau với Thụ bảo bối nữa rồi, về nhà lấy cái tên thế thân này ra làm vật thay thế để ngủ à?】
【Công cụ hình người đừng có mà đắc ý, đây là lần cuối cùng rồi!! Quãng đời còn lại, mày sẽ không bao giờ chạm được vào Công chính nữa, cả đời này đừng hòng gặp lại anh ấy thêm một lần nào!】
Tôi sững sờ. Cổ họng khô khốc, tôi như bị m/a xui q/uỷ khiến mà mở lời nhắc nhở: "Lương Dực Thư, hợp đồng của chúng ta sắp hết hạn rồi, anh còn nhớ không?"
Người phía sau không có phản ứng gì, chỉ vùi đầu bên cổ tôi, nhàn nhạt "ừm" một tiếng. Bình tĩnh như thể đang nghe một chuyện hết sức bình thường hằng ngày. Rất nhanh sau đó anh lại tách chân tôi ra: "Bé con, thả lỏng nào."
Tôi bỗng bật cười tự giễu. Quả nhiên, trong lòng Lương Dực Thư, tôi thực sự chỉ là một công cụ không hơn không kém.