Ông nội tôi trước khi qu/a đ/ời đã nằm liệt giường rất lâu. Bố tôi và chú út bề ngoài tỏ ra hiếu thảo, chăm sóc chu đáo.

Ngày nào cũng kề cận bên giường ông, pha trà rót nước, thay quần áo dọn dẹp vệ sinh, không việc gì không làm tận tâm.

Nhưng ông nội từng trải đời đã nhìn thấu được mưu tính nhỏ nhen của hai người họ.

Chẳng qua là sợ khi một trong hai vắng mặt, ông sẽ tiết lộ bí quyết Diễn Dương Hoàn cho người kia.

Vì thế, mãi đến khi hấp hối, ông nội mới hé lộ nơi cất giấu bí quyết.

Nhưng để anh em hòa thuận, ông chia phương th/uốc làm hai phần, bố tôi và chú út mỗi người giữ một nửa.

Vốn là chuyện công bằng, nhưng mẹ tôi không chịu "hi sinh vô điều kiện" như thím út.

Nên khi chia tiền, bố tôi mất dần tiếng nói, phần càng ngày càng ít đi, dần phải sống dựa vào sự ban phát của chú út.

Mặt bố tôi ngày càng u ám, mỗi lần từ nhà chú về lại đ/á/nh m/ắng mẹ tôi để trút gi/ận.

"Sao mày không chịu làm người thử th/uốc? Sao không thể hiểu chuyện như em dâu tao?"

Những lời như thế khiến tôi ngày càng x/ấu hổ không dám đối mặt với ai.

Còn mẹ thì luôn nhẫn nhục chịu đựng, không dám nói nhiều, chỉ mong tôi học hành chăm chỉ, rời khỏi nhà này, đưa bà thoát khỏi biển khổ.

Nhưng khi tôi lớn dần, ánh mắt bố ngày càng đổ dồn về phía tôi.

"M/ộ Phác, con không muốn như chị họ con mặc đồ hiệu, ngồi xe sang sao?" Bố tôi say khướt ngồi cạnh bàn học tôi, "Nghe nói bạn trai mới của con bé cũng là công tử nhà giàu đấy."

Tôi cắn bút nhìn đề bài không giải được mà bực bội.

"Bố ơi, con sẽ học thật giỏi, sau này ki/ếm thật nhiều tiền, để mẹ và bố cũng được sống sung túc." Tôi nghiêm túc trả lời.

Không ngờ bố tôi trở mặt, hất tung tập vở xuống đất: "Đồ khốn! Mày với c/on m/ẹ mày đều là đồ khốn! Rõ ràng có đường tắt trước mắt, cớ sao cứ cố đi con đường khó như lên trời?"

Những cái t/át như mưa giáng xuống mặt tôi không kịp trở tay.

Nhìn bố đang đi/ên cuồ/ng, lòng tôi tràn ngập h/ận th/ù.

Rõ ràng cô giáo nói, với thành tích của tôi, thi vào trường top đầu trong nước chẳng có vấn đề gì.

Cô động viên tôi cố gắng, tương lai sẽ rộng mở.

Nhưng sao bố tôi lại không tin tôi có thể làm được?

Hay từ nhỏ đã quen đi đường tắt, ông đã đ/á/nh mất khả năng tự mình phấn đấu?

Nhìn bố gi/ận dữ đóng sầm cửa bước đi, tôi lặng lẽ nhặt tập vở dưới đất, cố gắng ghép lại cho nguyên vẹn rồi tiếp tục ngồi vào bàn học.

Khóe mắt khô khốc, nước mắt đã cạn từ lâu.

Những ngày tháng này, không chỉ hôm nay, sẽ còn kéo dài đến khi tôi thi đỗ đại học rời khỏi nhà.

Vì thế, tôi sẽ nhẫn nhịn, tôi sẽ quen dần.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 Thay Đồ Chương 11
3 3 tháng còn lại Chương 15
7 Ngực to thì sao? Chương 11
9 Nguyện Nguyện Chương 10
10 Ai cũng ngã thôi Chương 11
12 Thuần phục Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm