Thần Hộ Mệnh

Chương 5

23/06/2025 12:04

Ta nâng chén trà nóng, uống một hơi hết nửa chén, cơn đ/au trong lòng mới dịu đi chút ít.

Thái độ của Tống mẫu đối với ta đã bắt đầu thay đổi từ khi nào vậy?

Bất chợt nhớ lại ngày trước, bà thường âu yếm nắm tay ta, ánh mắt tràn đầy biết ơn.

"Tiên Nhi, nếu không có con, thì đã không có Tống gia chúng ta hôm nay."

"Ân tình của con đối với vợ chồng ta, đối với Thanh Thư, ta đều ghi tạc trong lòng."

"Con yên tâm, nếu sau này Thanh Thư dám đối xử tệ bạc với con, ta sẽ là người đầu tiên không tha cho hắn!"

Nhưng giờ đây, ánh mắt bà nhìn ta chỉ còn sự chán gh/ét và bất mãn.

Lời nói ra cũng chua ngoa, đầy ẩn ý châm chọc.

Dẫu đã làm người ba trăm năm những đứng trước sự thay lòng đổi dạ của con người, ta vẫn không khỏi đ/au lòng.

"Xin hỏi, đây có phải là phủ của Tống Thanh Thư, Tống cử nhân không?"

Một giọng nói trong trẻo vang lên thật đột ngột.

Mọi người trong nhà đồng loạt ngoảnh đầu ra nhìn, khi phát hiện người đến là ai thì họ đều tỏ ra kinh ngạc.

Đó là một người nữ nhân khoảng ba mươi tuổi, mặc váy lụa màu hồng, trên đầu còn cài một đóa hoa lớn màu đỏ.

Trên mặt nàng ta phấn son dày đặc, son môi đỏ tươi như m/áu.

Cách ăn mặc này, trông giống như bà mối trong kinh thành lắm..

Tống mẫu đứng dậy, có chút e dè nhìn bà ta.

Bà mối mặc váy lụa, trên tay còn đeo vòng vàng to bằng ngón tay cái.

Dù kiến thức hạn hẹp, Tống mẫu cũng nhận ra được đây là người giàu có.

Đối với kẻ giàu sang, tất nhiên phải lấy lễ nghĩa đối đãi.

"Vị... vị phu nhân này, ta là mẹ của Tống Thanh Thư, xin hỏi phu nhân là?"

"Ái chà!"

Bà mối vỗ tay một cái, khiến mọi người gi/ật mình.

Bà ta vẩy khăn tay, hích mông đẩy những người dân làng đang vây quanh Tống mẫu ra, rất

nhiệt tình nắm lấy tay Tống mẫu.

"Ái chà! Đây hẳn là Tống phu nhân rồi, quả nhiên phong thái sang trọng khác thường!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tàn sát vô hạn

Chương 14
Lúc rạng sáng, bạn gái tôi gửi tin nhắn đến: [Em nhìn qua mắt mèo thấy ở hành lang có một tên sát nhân cầm dao! Hắn đang điên cuồng giết người! Hắn phát hiện ra em rồi! Hắn sắp vào đây rồi!] Tôi vội vàng dặn dò cô ấy: [Dù thế nào cũng không được mở cửa, đợi anh đến ngay.] Ngay lúc tôi đang hớt hải chạy về, cô ấy lại gửi tiếp ba tin nhắn: [Anh đến thật đấy à? Em đùa thôi, anh không tưởng thật đấy chứ? Hi hi.] [Làm gì có tên sát nhân nào, em trêu anh thôi.] [Mau quay về đi!] Lúc này tôi đã bắt được taxi, dọc đường tim cứ treo ngược lên cành cây. Thấy tin nhắn cô ấy gửi, tôi hơi bực mình: [Suýt chút nữa thì bị em dọa chết khiếp, lần sau có gì thì nói sớm chứ!] Bạn gái tôi lại trả lời một cách nhẹ tênh: [Ai mà biết anh lại đến thật cơ chứ? Em chỉ giỡn chơi thôi, sao nào? Anh không giận đấy chứ? Hi hi.] Tôi bất lực: [Không, em không sao là tốt rồi. Chỉ là lần sau đừng đùa kiểu này nữa, đêm hôm khuya khoắt, đáng sợ lắm.] Bạn gái: [Ừm, lần sau sẽ không thế nữa đâu, hi hi.]
95
5 HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm