(1) Ngoại truyện Ôn Ngọc
Lâm Ương ch*t rồi.
Sau khi bị bắt, cậu ta đã cúi đầu nhận tội và bị tuyên án t//ử h/ình ở phiên sơ thẩm. Nhưng chưa đợi đến ngày ra pháp trường, cậu ta đã ch*t trong tù, là t/ự s*t.
Bởi sau khi vào tù, chẳng hiểu sao Lâm Ương ngày càng đi/ên lo/ạn. Cuối cùng vào một đêm khuya, cùng với tiếng gào thét thê lương, cậu ta đã đ/âm đầu t/ự t* trong ngục.
Nghe tin này, tôi mỉm cười như dự đoán, buông một câu: “Đáng đời.”
Lâm Ương vĩnh viễn không bao giờ biết được... loại th/uốc chống trầm cảm mà cậu ta uống ngày đêm để “khắc chế ảo giác”, thực chất sẽ khiến con người ta mắc chứng hoang tưởng cực kỳ nghiêm trọng.
Cậu ta và Dương Lâm cũng chẳng phải thanh mai trúc mã, tình đầu ý hợp như lời cậu ta nói. Mà là vì Lâm Ương thấy Dương Lâm thanh thuần xinh đẹp, nên đã lợi dụng tình nghĩa hàng xóm để dụ dỗ và cưỡ/ng b/ức cô ấy nhiều lần khi còn nhỏ. Dương Lâm ngây thơ tội nghiệp dần trở nên bị bệ/nh tâm lý, mắc hội chứng Stockholm và trở nên lệ thuộc cực độ vào Lâm Ương.
Sau khi đoạn video nh.ạy cả.m bị tung ra, dù Dương Lâm suy sụp nhưng cô ấy chưa từng có ý định tìm ch*t. Mặc cho những lời dơ bẩn bịa đặt và công kích không giới hạn, cô ấy vẫn tin rằng “thanh giả tự thanh”. Tri/nh ti/ết của người phụ nữ không nằm ở gi/ữa hai ch/ân. Cô ấy chỉ là nạn nhân, người phải thấy nh/ục nh/ã không phải là cô ấy.
Nhưng ngay lúc tôi đang vội vã quay lại trường để cùng cô ấy đi báo cảnh sát, cô ấy lại đột ngột nhắn tin hỏi tôi: “Ôn Ngọc, một người dơ bẩn như mình, có phải không nên sống nữa không?”
Tôi linh cảm có chuyện chẳng lành, đi/ên cuồ/ng gọi điện nhưng đầu dây bên kia không ai nhấc máy. Cho đến khi về tới trường, tôi thấy x/á/c cô ấy thê thảm dưới chân tòa nhà giảng đường.
Sau này tôi mới biết, sau khi thấy video, Lâm Ương đã bị cơn gi/ận che mắt, cậu ta buông lời nhục mạ Dương Lâm thậm tệ. Cậu ta ch/ửi cô ấy là con điếm, ch/ửi cô ấy rẻ mạt, còn gào lên rằng cô ấy nên ch*t đi cho rảnh n/ợ.
Tôi nhìn th* th/ể đẫm m/áu của Dương Lâm, lòng đ/au như c/ắt. Cô ấy lương thiện, dịu dàng, là món quà hiếm hoi mà thế giới này ban tặng cho tôi. Chúng tôi gặp nhau lần đầu ở thư viện thành phố, cùng học ngành Y nên vừa gặp đã thân, tâm đầu ý hợp.
Vì gia cảnh khó khăn, tôi phải đi làm thêm ở quán trà sữa. Cô ấy luôn gọi một ly trà sữa rồi lặng lẽ ngồi đó bầu bạn với tôi. Có lần, ông bố nghiện rư/ợu của tôi đến quán gây sự đòi tiền, chính cô ấy đã chắn trước mặt tôi, hứng trọn một cái t/át trời giáng.
Vì trận đại náo của ông ta, tôi mất việc, mất ng/uồn thu nhập. Cô ấy không nói hai lời, lập tức trích một nửa tiền sinh hoạt phí đưa cho tôi. Sau này, có lẽ ông trời thương xót, ông bố nát rư/ợu của tôi bị xe đ/âm ch*t. Nhận được tiền bồi thường, tôi không còn phải lo học phí, cuộc sống cũng dư dả hơn. Nhưng tôi vẫn sống rất tiết kiệm, vì tôi biết Dương Lâm nhìn bề ngoài bình thường nhưng nội tâm có vấn đề tâm lý rất nặng. Tôi muốn để dành đủ tiền để đưa cô ấy đi điều trị chuyên sâu.
Nhưng vào năm cuối đại học, sau khi tôi đi khảo sát trên núi cùng giáo sư một chuyến, khi trở ra thì mọi thứ đã thay đổi. Dương Lâm hiền lành đã trở thành “con điếm lăng loàn” trong mắt thiên hạ, rồi ch*t trong vũng m/áu vào một mùa đông lạnh lẽo.
Sau đó, tôi âm thầm đến đám tang của Dương Lâm, lạnh lùng nhìn Lâm Ương khóc lóc thảm thiết bên cạnh. Nực cười thay, sự hối h/ận sau cái ch*t thì có ích gì chứ?
Ba đứa nhóm Tạ Hải đáng ch*t, và cả cậu nữa, Lâm Ương, cậu cũng phải ch*t.
Vì vậy, tôi đã giả nét chữ của Dương Lâm gửi thư cho Lâm Ương, vạch ra một loạt kế hoạch trả th/ù. Lâm Ương vốn đã uống th/uốc an thần và chống trầm cảm lâu ngày, từ lâu đã mắc chứng hoang tưởng. Cậu ta đã tự lý tưởng hóa bản thân mình thành một kẻ cao thượng. Những chuyện dụ dỗ, cưỡ/ng b/ức năm xưa bị cậu ta xóa sạch trong ký ức. Trong tâm trí cậu ta, cậu ta và Dương Lâm là đôi uyên ương thanh mai trúc mã khiến ai nấy đều ngưỡng m/ộ. Và ba kẻ tội đồ kia đã h/ủy ho/ại tình yêu duy nhất của đời cậu ta, cậu ta phải bắt chúng đền mạng.
Còn tôi, tôi xin học cao học tại chính ngôi trường của Dương Lâm. Sau khi phát hiện nhóm Tạ Hải lại bắt đầu quay lén và làm ăn trên web đen, tôi chủ động đưa mình vào thế “con mồi”, thậm chí tự mình đấu giá chính mình trên web đen. Mục đích là để nhập cuộc, kiểm soát toàn bộ kế hoạch trả th/ù và cuối cùng là vạch trần Lâm Ương.
Một khi Lâm Ương vào tù và ngừng uống th/uốc, chứng hoang tưởng sẽ dần biến mất. Cậu ta không thể chấp nhận được sự lạc lõng giữa thế giới thực và thế giới hoang tưởng của mình. Tất nhiên, cậu ta sẽ ngày càng đi/ên lo/ạn và cuối cùng tự kết liễu đời mình.
Sau khi Lâm Ương ch*t, tôi bấm đ/ốt ngón tay đếm đi đếm lại. Những kẻ hại ch*t Dương Lâm chỉ có bốn người này thôi sao?
Tôi tự lẩm bẩm rồi lắc đầu. Từ trong ngăn kéo, tôi lấy ra danh sách khó khăn lắm mới thu thập được. Trên đó ghi đầy đủ thông tin của bảy người.
Đó chính là bảy kẻ đã đấu giá m/ua đoạn video của Dương Lâm trên web đen năm đó. Ngón tay tôi mân mê cạnh tờ giấy, cười một cách âm hiểm: “Đến lượt các người rồi.”
(2) Ngoại truyện Thanh tra Trần
Lần đầu gặp Ôn Ngọc trong phòng thẩm vấn, trực giác đã mách bảo tôi rằng cô gái này không hề đơn giản. Dù mắt cô ấy đẫm lệ, giọng nói r/un r/ẩy c/ầu x/in tôi tin mình, nhưng sâu trong đôi mắt đó là một sự lãnh đạm đến cùng cực.
Cô ấy từng bước một dẫn dắt chúng tôi lật mở sự thật mà cô ấy muốn chúng tôi biết. Sau đó lại dâng lên một nghi phạm gần như không tì vết: Động cơ gây án, nhân chứng vật chứng, lời khai tự thú – Lâm Ương có đủ cả. Với một chuỗi logic hoàn chỉnh như vậy, không ai nghi ngờ rằng còn có hung thủ á/c thứ hai.
Tôi có thể cảm nhận được quá trình phá án diễn ra thuận lợi một cách kỳ lạ, như thể có ai đó đang âm thầm thao túng mọi thứ từ phía sau. Nhưng đúng như cô ấy nói, mọi việc đều phải nói bằng bằng chứng. Mà bằng chứng này, hiện tại không có.
Tôi tin rằng với chiếc mũi cực kỳ nhạy bén và tài năng y học thiên bẩm, tương lai của cô ấy chắc chắn sẽ rạng rỡ. Nhưng tôi chỉ hy vọng cô ấy đừng lầm đường lạc lối thêm nữa. Nếu không, lần sau tôi nhất định sẽ nhìn chằm chằm không rời mắt khỏi cô ấy.
(Toàn văn hoàn.)