Cha Chó

Chương 5

19/04/2025 19:51

"Anh Lương, anh làm sao vậy?"

Tôi ngẩng phắt đầu, tim đ/ập thình thịch.

"Mẹ, mẹ gọi nó là gì?"

Mẹ tôi không có thời gian để ý đến tôi, bà áp tai vào ng/ực con chó đen nghe nhịp tim, rồi mở hàm nó thổi hơi.

"Anh Lương, anh không được xảy ra chuyện gì hết."

"Nếu anh có chuyện gì thì ai sẽ giữ mạng cho Thạch Đầu nhà chúng ta? Nó nhất định sẽ bị người ta hại ch*t mất!"

Đầu óc tôi rối như tơ vò, định hỏi thêm thì cửa đột nhiên rầm rầm vang lên.

"Chúng nó lại đến rồi."

Mẹ tôi lôi con chó đen vào nhà, tôi vội chạy tới hỗ trợ.

Vừa kịp đắp chăn cho nó thì cửa đã bị đạp tung, đ/ập vào tường kêu rầm một tiếng.

"Tôn Nhị, mày đến làm gì?"

Tôn Nhị tay cầm rìu, hắn cười nhếch mép với mẹ tôi, giả vờ phóng lưỡi rìu về phía bà.

Tôi nhặt cuốc dưới đất đỡ trước mặt mẹ, bà siết ch/ặt vai tôi.

Đám người sau lưng Tôn Nhị đẩy xe cút kít, đổ thứ bên xuống đất.

Là x/á/c bố tôi, nó còn tồi tệ hơn hôm qua, bốc mùi hôi thối như đống bùn nhầy.

"Không ngờ hai mẹ con nhà bà á/c thế, lão già kia đáng thương gh/ê, một mình tội nghiệp nằm co ro ở nghĩa bãi tha m/a suốt một ngày, x/á/c gần như bị chó hoang ăn hết rồi."

"Hai người không chịu nhặt x/á/c cho ông ta, tôi tốt bụng từ bi mang ông ta về cho hai người đấy."

Ng/ực mẹ tôi phập phồng kịch liệt: "Việc nhà tao không cần mày lo, cút ngay!"

Tôi nghiến răng ken két: "Rồi có ngày mày phải đền mạng cho bố tao!"

Tôn Nhị không hề sợ, hắn cười khềnh khệch: "Ngày nào nhà mày còn chưa nộp thứ đó cho tao, tao sẽ không để yên cho chúng mày ngày đó."

Trong làng khó dây nhất là loại du côn vô lại như hắn.

Nhà tôi nghèo nhất thôn, không hiểu sao hắn cứ đeo bám mãi.

Tôi đi/ên tiết lên: "Rốt cuộc mày muốn cái gì? Mày lục soát nhà tao bao nhiêu lần, mồ mả tổ tiên cũng đào bới lên rồi, còn muốn thế nữa?"

"Mày nhắm vào thứ gì của nhà tao?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
10 Trụ Sống Chương 11
12 ÁNH TRĂNG SÁNG BIẾN CHẤT Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm