Công Chúa Hành

Chương 11

13/09/2024 15:02

11

Sau khi Đỗ Tuyết Phù vào cung, ta đã đưa Tiêu Thiệu về cung của mình.

Đức công công đích thân đưa đệ ấy đến.

Ta mời ông một chén trà, ông cười tươi nhận lấy, hiếm khi thư giãn mà uống một ngụm.

"Lần cuối cùng thần uống trà với công chúa tại đây là cách đây vài năm."

"Năm năm."

Khi đó, cha ta vẫn còn ở đây, ông thường đến đây ngồi cùng mẫu hậu sau khi triều chính kết thúc.

Ta mới học trà đạo, chăm chú rửa tay, pha trà, rót cho họ một chén, đồng thời cũng đưa cho Đức công công một chén.

Đức công công luôn mỉm cười hạnh phúc.

"Thật tốt khi được theo bệ hạ hưởng phúc."

Ngày đó thật vui vẻ.

Giờ đây, tay nghề pha trà của ta đã rất tinh tế, nhưng người thưởng thức trà đã không còn nữa.

Đức công công nhìn lên bầu trời mùa đông nhợt nhạt, khóe mắt ông ánh lên chút lấp lánh.

Ông nói:

"Lão nô thật sự hối h/ận, ngày hôm đó, nếu ta giữ vững bệ hạ thì tốt biết bao, đều là lỗi của ta."

Ông nghẹn ngào, buồn bã nhắm mắt lại.

Ta nhẹ nhàng vỗ lưng ông, nhỏ giọng nói:

"Ngài không có lỗi, ngài không nên giữ, nếu giữ thì ngài cũng không còn."

Ta nhớ đến cô bé tên Hoa Chi.

Muội ấy còn rất nhỏ, nhưng thông minh, lanh lợi và quyết đoán.

Nếu không phải muội ấy liều mình c/ứu ta, có lẽ ta cũng không còn ở đây.

Đỗ Quý Phi đã dám làm chuyện này, chắc chắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng.

Sau đó, ta đã nhiều lần xem lại sự việc hôm ấy và chỉ nhận ra một điều:

Đám thị vệ hôm đó đều được chọn lựa kỹ càng, họ có vẻ như đang bắt Đỗ Quý Phi, nhưng thực ra ánh mắt luôn dõi theo cha ta.

Nếu cha ta không ngất đi lúc đó, ta tin rằng vẫn có người sẽ đến giúp cha.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Phản Diện Siêu Ngoan

Chương 21
Tối hôm đó, lúc tôi đang đi bộ về nhà thì bị người lạ bám theo. Đúng lúc này, tôi nhìn thấy những dòng bình luận nổi lên: [Trời ơi! Bạch nguyệt quang của phản diện sắp bị tên biến thái kéo vào hẻm hành hạ rồi! Mà phản diện thì vẫn đang làm ca ở cửa hàng tiện lợi!] [Sau này phản diện biết hiện trường gây án chỉ cách mình một con phố, hối hận không thôi! Sụt mất ba mươi cân!] [Nhưng cái gã đàn ông đó là bố của nữ chính mà! Phản diện giết bố nữ chính xong, nữ chính ghi hận, liên thủ với nam chính tống phản diện vào tù (cho ăn vài viên đậu phộng).] [Bạch nguyệt quang chạy mau lên! Bố nữ chính bị bệnh tâm thần! Sau khi gây án cũng không phải chịu khổ nhiều!] [Chạy làm gì? Bạch nguyệt quang không chết thì nam chính gặp nữ chính kiểu gì?] Hành hạ? Bạch nguyệt quang? Tôi nghiến răng, nắm chặt quai túi xách, rồi nhanh chóng rẽ vào cửa hàng tiện lợi mà các bình luận nhắc đến. Tôi kéo vạt áo của chàng trai phản diện: “Bạn học, bạn có muốn tìm việc không?” “Tôi có một công việc đây, làm vệ sĩ riêng 24/24.” “Lương tháng 5000 tệ, bao ăn ở, có hứng thú không?”
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Tim Rắn Ăn Mẹ Chương 20