Công Chúa Hành

Chương 11

13/09/2024 15:02

11

Sau khi Đỗ Tuyết Phù vào cung, ta đã đưa Tiêu Thiệu về cung của mình.

Đức công công đích thân đưa đệ ấy đến.

Ta mời ông một chén trà, ông cười tươi nhận lấy, hiếm khi thư giãn mà uống một ngụm.

"Lần cuối cùng thần uống trà với công chúa tại đây là cách đây vài năm."

"Năm năm."

Khi đó, cha ta vẫn còn ở đây, ông thường đến đây ngồi cùng mẫu hậu sau khi triều chính kết thúc.

Ta mới học trà đạo, chăm chú rửa tay, pha trà, rót cho họ một chén, đồng thời cũng đưa cho Đức công công một chén.

Đức công công luôn mỉm cười hạnh phúc.

"Thật tốt khi được theo bệ hạ hưởng phúc."

Ngày đó thật vui vẻ.

Giờ đây, tay nghề pha trà của ta đã rất tinh tế, nhưng người thưởng thức trà đã không còn nữa.

Đức công công nhìn lên bầu trời mùa đông nhợt nhạt, khóe mắt ông ánh lên chút lấp lánh.

Ông nói:

"Lão nô thật sự hối h/ận, ngày hôm đó, nếu ta giữ vững bệ hạ thì tốt biết bao, đều là lỗi của ta."

Ông nghẹn ngào, buồn bã nhắm mắt lại.

Ta nhẹ nhàng vỗ lưng ông, nhỏ giọng nói:

"Ngài không có lỗi, ngài không nên giữ, nếu giữ thì ngài cũng không còn."

Ta nhớ đến cô bé tên Hoa Chi.

Muội ấy còn rất nhỏ, nhưng thông minh, lanh lợi và quyết đoán.

Nếu không phải muội ấy liều mình c/ứu ta, có lẽ ta cũng không còn ở đây.

Đỗ Quý Phi đã dám làm chuyện này, chắc chắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng.

Sau đó, ta đã nhiều lần xem lại sự việc hôm ấy và chỉ nhận ra một điều:

Đám thị vệ hôm đó đều được chọn lựa kỹ càng, họ có vẻ như đang bắt Đỗ Quý Phi, nhưng thực ra ánh mắt luôn dõi theo cha ta.

Nếu cha ta không ngất đi lúc đó, ta tin rằng vẫn có người sẽ đến giúp cha.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm