[BOYLOVE] CÓ ANH THÍCH EM

Chương 10

06/09/2025 16:01

10.

Tôi nghe nói mẹ tôi nhập viện rồi. Bà bị t/ai n/ạn, mất m.áu khá nhiều nên cần truyền m.áu gấp. Ba tôi gọi điện thoại cho Kỷ Niên, nhưng bây giờ anh ta đang nh/ốt mình trong nhà không dám bước ra ngoài, khi nghe điện thoại chỉ bực tức gắt gỏng "Gọi cho Kỷ An đi, bây giờ tôi làm sao đi ra ngoài được?" rồi dập máy luôn.

Tình hình nguy cấp, ba tôi đành gọi cho tôi. Tôi đi đến b/ệnh viện ngay, không nói không rằng theo bác sĩ làm thủ tục hiến m.áu.

Chỉ sau vài đêm mà tóc ba tôi bạc hơn nửa đầu, ngồi lo âu ở góc, thấy tôi đến vội đứng dậy nhưng không dám đến chào hỏi, đứng đ/au đáu nhìn tôi với bao nỗi ân h/ận xót xa.

Sáng ngày sau thì mẹ tôi tỉnh.

Bà ốm yếu nằm trên giường b/ệnh, tay ghim đầy ống truyền nước, g/ầy đi trông thấy, sắc mặt nhợt nhạt. Hồi đó mẹ rất hung dữ với tôi, hở tí là mắ/ng ch/ửi là đò/n roj, bao yêu thương dịu dàng của người mẹ đều dồn cho anh trai. Đến tận bây giờ khi nằm trên giường b/ệnh, bà mới nhìn tôi bằng ánh mắt của một người mẹ.

Bà ấy khóc, khóc rất nhiều. Tôi lẳng lặng đứng đó nhìn bà. Mẹ nức nở nói:

"Mẹ xin lỗi, mẹ xin lỗi, Kỷ An, mẹ xin lỗi con."

Bàn tay bà r/un r/ẩy bấu lấy vạt áo tôi, nói không ra hơi:

"Tha thứ cho mẹ được không? Về nhà với mẹ đi con, xin hãy cho mẹ cơ hội để thay đổi. Mẹ xin lỗi, về nhà đi Kỷ An, cho mẹ cơ hội chuộc lỗi..."

Tôi lau nước mắt cho bà, rồi nhét vào tay bà một tờ giấy.

Trang giấy trắng chỉ vỏn vẹn hai dòng: [Mẹ có biết ngôn ngữ của người c/âm không?]

[Anh Tạ Ninh biết, còn là vì con]

Mẹ tôi sững người, chớp mắt nhìn tôi, há miệng ra lại không biết nói gì nữa. Bà ấy vẫn rấm rứt khóc, cho đến khi tôi đi ra khỏi phòng vẫn ăn năn bơ phờ chảy nước mắt.

Tôi không h/ận ba mẹ, nhưng có lẽ sẽ không thể sống chung hay hòa hợp với họ được.

Ba tôi đang đứng ở ngoài, thấy tôi, ông ấy vội tiến đến, căng thẳng đến mức bà tay vần vò đai quần liên tục, khàn giọng bảo:

"Sau này ba mẹ sẽ sang tên căn nhà cùng mảnh đất kia cho con, coi như là bù đắp..."

Tôi lắc đầu, ra hiệu cho ông bảo rằng hai người hãy giữ lại, mốt b/án lấy tiền dưỡng lão an hưởng tuổi già.

Ba tôi biết ít ít ngôn ngữ kí hiệu, hiểu được vài từ nên biết tôi muốn nói gì. Ông cười khổ: "Chỉ sợ ba mẹ sẽ sống hối h/ận cả quãng đời còn lại mất."

Tôi nhìn ông, thấy nếp nhăn trên mặt ông ngày càng nhiều, thở dài.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chỉ gặp Mạn Tinh

Chương 7
Thân mang kiếp quả phụ đã lâu, ta cùng Lục tiểu công gia kết làm phu thê. Mẹ chồng chẳng chút hài lòng, ngày ngày bắt ta đứng hầu hạ đúng lễ nghi. Bà mắng: "Cả ngày ăn vận lòe loẹt, chẳng biết là muốn quyến rũ kẻ nào!" Đêm ấy ta ngủ chẳng an giấc, thần sắc ủ rũ đáp: "Tự nhiên là muốn quyến rũ con trai của người." Ta vốn tính thật thà, mẹ chồng giận dữ khôn cùng, truyền lệnh cho người vả miệng ta. Lục Hành vội vàng tiến lên ngăn cản, nói lời ngon ngọt khuyên giải. Thế nhưng chàng kẹt giữa ta và mẹ chồng quá lâu, hai bên đều chịu khổ, tâm khí uất ức, chẳng bao lâu liền lâm trọng bệnh. Lúc lâm chung, Lục Hành thương xót cho ta, bèn cho phép ta hòa ly. Chàng chỉ thở dài tiếc nuối: "Nếu như ngày trước, người ta cưới là kẻ mà mẫu thân đã chọn thì tốt biết mấy." Khi mở mắt lần nữa, canh thiếp như tuyết bay đưa tới cửa phủ, trong đó có một tờ nét chữ thanh tú, chính là của tiểu công gia Lục Hành. Ta cầm lên, lại đặt xuống, rồi ném vào lửa thiêu rụi. Thôi vậy, ta tìm kẻ khác tốt hơn là được.
Cổ trang
Nữ Cường
Ngôn Tình
0