Tôi cố hết sức chạy về phía trước.

Hoa Vũ Linh triệu hồi ra tất cả côn trùng, rắn,chuột, kiến mà cô ấy có thể triệu hồi được, nhưng dã nhân quá nhiều, không biết chúng có thể cầm chân được bao lâu.

“Đồ ngốc, đừng kéo tôi…”

Tôi lao ra khỏi sơn cốc và nhìn lại, thấy Vương Thúy Bình đang nắm ch/ặt cánh tay của Giang Hạo Ngôn và kéo anh ta xuống, Giang Hạo Ngôn chạy ra ngoài không bao lâu, hai người vẫn ở chỗ cũ.

Thực là phiền phức, tôi chạy lại nắm cánh tay còn lại của Vương Thúy Bình.

Hai người chúng tôi gần như kéo Vương Thúy Bình về phía trước, tiếng côn trùng vo ve và tiếng gầm rú của dã nhân không ngừng vang lên ở sau lưng.

Tôi không dám quay đầu lại, không biết chạy được bao lâu, Hoa Vũ Linh vấp phải một rễ cây mọc trên mặt đất, ngã xuống đất, nôn ra một ngụm m/áu lớn.

"Hoa Vũ Linh, cô không sao chứ?"

Tôi vội bước tới đỡ cô ấy dậy, Hoa Vũ Linh sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, yếu ớt xua tay.

"Tôi không chạy được nữa, mệt quá, chúng ta nghỉ ngơi trước đi."

Chúng tôi ngồi tựa vào thân cây, lấy nước và thức ăn từ trong túi ra. Tôi uống hết nước, đi tới ngồi xổm trên mặt đất, dùng nắp chai xúc m/áu Hoa Ngọc Linh vừa nôn vào trong chai.

"Kiều Mặc Vũ, cô đang làm gì vậy?"

"Trong cơ thể cô có kim thiền cổ, đừng lãng phí lượng m/áu này, đến lúc đó dùng nó bôi lên Thất Tinh Ki/ếm, đối phó tà m/a."

Hoa Vũ Linh: "...Cô cũng tiết kiệm quá đó."

Côn trùng bay xung quanh chúng tôi, Hoa Vũ Linh nói có một ngôi nhà gỗ nhỏ cách đó không xa, có lẽ là nơi ở tạm thời của những người hái thảo dược trên núi.

Chúng tôi tìm thấy căn nhà gỗ, tôi bố trí một trận pháp đơn giản gần đó để che giấu hơi thở của chúng tôi, lúc này trời đã tối hẳn.

Mọi người đều mệt mỏi nên tôi đ/ốt lửa trong nhà, tất cả ngồi quanh đống lửa nghỉ ngơi, Vương Thúy Bình ôm bụng đi vào nhà vệ sinh.

Tôi kể lại chuyện xảy ra hai ngày qua, Hoa Vũ Linh đang dựa vào tường chợp mắt một lát thì đột nhiên ngồi dậy.

"Kiêu Dương Q/uỷ Cô, vĩnh viễn tốt đẹp sao?"

"Thì ra những dã nhân này lại là Kiêu Dương!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
4 Ôn Cố Chương 13
9 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Bên vực thẳm Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm