Thập Nhị Niên Khúc Chung

Chương 10

10/12/2024 09:45

10

Hợp tác với Vận Châu bắt đầu chính thức được đẩy mạnh, tôi và Thang Phong gặp mặt ngày càng thường xuyên.

Thang Phong thấy thái độ của tôi thập phần thẳng tanh, thân thiết nhưng không quá thân thiện.

Nhưng thật ra tôi bởi vì chuyện năm đó, đối với anh vẫn có chút áy náy.

Anh phát hiện tôi không được tự nhiên, "Ôn Nguyên, chuyện trước kia em còn để trong lòng không?"

“...... Cũng không phải. "Tôi không biết phải trả lời anh ta như thế nào.

“Em đã nói với anh lúc đó là thử xem sao, thành hay không cũng là điều có thể, mà khi chia tay chúng ta cũng đã nói rõ sẽ tiếp tục làm bạn, anh không cảm thấy em làm gì sai, em không cần phải cảm thấy áy náy đâu.”

Ánh mắt Thang Phong nhìn về phía tôi nghiêm túc thành khẩn, càng làm cho tôi cảm thấy x/ấu hổ vô cùng.

Trước kia là tôi cho rằng Thang Phong là một người ôn hòa đến có chút chất phác, hiện tại mới cảm thấy, có thể anh so với chúng ta lại trưởng thành sớm hơn.

Nguyện vọng thi tốt nghiệp trung học của Lục Uẩn và Lâm Hân điền cùng trường, mà tôi cũng mượn thân phận bạn bè thăm dò nguyện vọng của Lục Uẩn, theo anh ta đến cùng một trường đại học.

Trường học kia chúng tôi lần này tổng cộng trúng tuyển bốn người, ngoại trừ ba người bọn tôi, còn lại chính là Thang Phong.

Lâm Hân ở trong đại học cũng vẫn quang mãn vạn trượng như trước, ban đầu bận rộn với các loại thi đấu cùng hoạt động, quá trình theo đuổi của Lục Uẩn cũng không thuận lợi. Tôi và Lục Uẩn tham gia một bộ phận của hội học sinh, bắt đầu một năm kia, tôi và Lục Uẩn gặp mặt nhiều lầm, mà Lâm Hân và Thang Phong, chỉ có Lục Uẩn đề xuất bạn học trung học cũ tụ họp một chút, mới có thể xuất hiện.

Bắt đầu phát triển khiến trong lòng tôi âm thầm vui vẻ, nhưng lúc khai giảng mùa xuân năm hai đại học, Lục Uẩn đột nhiên nói với tôi, anh ta có bạn gái rồi, về sau phải giữ khoảng cách với tôi.

Mà đối tượng yêu đương của anh, chính là Lâm Hân.

Lúc Lục Uẩn nói với tôi rất vui vẻ, trong góc nhìn của anh, là tình yêu cuối cùng khổ tận cam lai. Mà ở chỗ tôi, chính là một hồi tình yêu đơn phương không có kết quả mà kết thúc.

Nửa học kỳ sau đó, số lần tôi thấy Lục Uẩn có thể đếm trên đầu ngón tay, anh ta vội vàng hẹn hò với Lâm Hân, ngược lại Thang Phong lên kế hoạch hoạt động thực tiễn xã hội trong kỳ nghỉ hè, hỏi tôi một tiếng có muốn tham gia hay không.

Mùa hè năm ấy tôi có hơn nửa tháng đều cùng Thang Phong thành lập đoàn đội, chạy nửa con Trường Giang làm thực tiễn.

Lần thứ hai nhìn thấy Lục Uẩn là nghỉ hè ở quê họp lớp, lớp bọn họ cùng lớp chúng tôi định cùng một ngày cùng một khách sạn, lúc tan cuộc xa xa nhìn thấy nhau, anh ta hướng tôi gật đầu, khách khí xa cách.

Ngày đó Thang Phong chờ ở dưới lầu nhà tôi, hỏi tôi có nguyện ý hẹn hò với anh ấy thử xem hay không, tôi liền nhớ tới ánh mắt đạm mạc của Lục Uẩn khi nhìn về phía tôi, m/a xui q/uỷ khiến thế nào liền đáp ứng.

Bốn người chúng tôi trở thành hai cặp đôi, ngược lại không cần phải nói gì tránh không tránh hiềm nghi.

Cuối tuần thường xuyên hẹn nhau đi chơi, mà tôi cũng có thể tận mắt chứng kiến, Lục Uẩn dung túng và bao dung cho Lâm Hân.

Cho nên lúc bọn họ chia tay tôi cảm thấy rất sốc, nhưng trong cơn sốc lại cảm thấy rất hợp lý.

Lục Uẩn coi như là một người được nhiều người yêu mến mà lớn lên, anh đối với một nữ sinh có thể rất tốt, nhưng không có khả năng bao dung mọi chuyện không có giới hạn.

Khi đó tôi và Thang Phong đã chia tay gần nửa năm, cũng mất dần liên lạc với Lục Uẩn và Lâm Hân, cũng không biết nguyên nhân cụ thể hai người chia tay.

Lục Uẩn ở quán bar uống say mèm, lúc tôi hỏi anh ta, anh ta nói, là chuyện rất nhỏ.

Tôi không hiểu chuyện rất nhỏ làm sao có thể làm cho hai người yêu nhau, mối qu/an h/ệ thân mật như vậy hoàn toàn chia tay, sau đó chính mình trải qua mới hiểu được, tất cả bởi vì chuyện nhỏ tích tụ lâu dài mà dẫn đến chia tay đột ngột như vậy, sau lưng đều có vấn đề áp bách tích góp từng tí một thời gian dài, đến nỗi cuối cùng tích đến mức khó mà quay lại.

Khoảng thời gian đó là khoảng thời gian tinh thần Lục Uẩn sa sút nhất, anh ta cũng không kháng cự tôi tới gần, tôi vừa có thời gian liền đi tìm anh, cùng anh ăn cơm tản bộ.

Không ít người đều cho rằng hai người chúng tôi ở bên nhau, tôi và Lục Uẩn đều không phủi sạch qu/an h/ệ, chỉ có rất rõ ràng, sự thật cũng không phải như thế.

Sau khi tốt nghiệp Lục Uẩn kiên định muốn đi đến một thành phố phồn hoa, cạnh tranh kịch liệt, tôi không chút do dự, đi theo anh đến nơi này làm việc. Chúng tôi vẫn duy trì qu/an h/ệ không xa không gần, tôi biết Lâm Hân cũng ở thành phố này, nhưng chúng tôi ăn ý không nhắc tới cô ấy.

Lục Uẩn trở nên ít nói, ngày càng đăm chiêu, không còn nụ cười tươi đẹp như lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh ấy. Đã lâu không còn uống rư/ợu, có một ngày đột nhiên lại uống nhiều, ôm tôi nói:

“Ôn Nguyên, ở bên anh nhé.”

Khoảnh khắc đó, tôi hiểu được qu/an h/ệ bạn bè nhiều năm như vậy chỉ có mình tôi đang lừa mình dối người.

Lúc Lục Uẩn gặp tôi lần thứ năm đã dám hỏi tôi có phải thích anh ấy hay không, tâm tư của tôi nhiều năm như vậy, làm sao có thể thoát khỏi ánh mắt của anh ấy chứ?

Tôi là gì chứ? Một kẻ hèn nhát, yếu đuối, tự tạo niềm vui cho bản thân như một thằng hề sao?

Nhưng đề nghị của anh đối với tôi mà nói tràn ngập sức hấp dẫn trí mạng, tôi không có cách nào cự tuyệt.

Sau đó tôi biết, ngày đó, Lâm Hân cũng có bạn trai mới.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta

Chương 9
Sau khi thành hôn với Tấn Vương trong lúc hắn mất trí nhớ, vợ chồng chúng ta hòa thuận, cầm sắt hòa minh. Thế nhưng một ngày nọ, trước cổng vương phủ bỗng xuất hiện một cô nương vận nam trang, dung mạo thanh tú nổi bật. Mắt nàng ta đỏ hoe nhìn Tấn Vương hồi lâu... Ngay sau đó, hắn ôm đầu đau đớn như muốn nứt ra, đến ngày hôm sau thì khôi phục toàn bộ ký ức. Lúc ấy ta mới biết, trước khi mất trí nhớ, Tấn Vương đã theo đuổi cô nương ấy suốt hai năm. Chỉ tiếc nàng ta một lòng muốn ngao du giang hồ, cuối cùng vẫn bỏ rơi hắn. Hai ngày sau, xe ngựa của ta và Tấn Vương đang đi qua con phố lớn. Bỗng có người chặn trước đầu xe, lớn tiếng hỏi: "Chàng từng nói, bất kể khi nào, chỉ cần ta quay đầu, vị trí Tấn Vương phi sẽ mãi là của ta. Lời ấy bây giờ còn tính không?"
Cách biệt tuổi tác
Báo thù
Chữa Lành
0