Thập Nhị Niên Khúc Chung

Chương 10

10/12/2024 09:45

10

Hợp tác với Vận Châu bắt đầu chính thức được đẩy mạnh, tôi và Thang Phong gặp mặt ngày càng thường xuyên.

Thang Phong thấy thái độ của tôi thập phần thẳng tanh, thân thiết nhưng không quá thân thiện.

Nhưng thật ra tôi bởi vì chuyện năm đó, đối với anh vẫn có chút áy náy.

Anh phát hiện tôi không được tự nhiên, "Ôn Nguyên, chuyện trước kia em còn để trong lòng không?"

“...... Cũng không phải. "Tôi không biết phải trả lời anh ta như thế nào.

“Em đã nói với anh lúc đó là thử xem sao, thành hay không cũng là điều có thể, mà khi chia tay chúng ta cũng đã nói rõ sẽ tiếp tục làm bạn, anh không cảm thấy em làm gì sai, em không cần phải cảm thấy áy náy đâu.”

Ánh mắt Thang Phong nhìn về phía tôi nghiêm túc thành khẩn, càng làm cho tôi cảm thấy x/ấu hổ vô cùng.

Trước kia là tôi cho rằng Thang Phong là một người ôn hòa đến có chút chất phác, hiện tại mới cảm thấy, có thể anh so với chúng ta lại trưởng thành sớm hơn.

Nguyện vọng thi tốt nghiệp trung học của Lục Uẩn và Lâm Hân điền cùng trường, mà tôi cũng mượn thân phận bạn bè thăm dò nguyện vọng của Lục Uẩn, theo anh ta đến cùng một trường đại học.

Trường học kia chúng tôi lần này tổng cộng trúng tuyển bốn người, ngoại trừ ba người bọn tôi, còn lại chính là Thang Phong.

Lâm Hân ở trong đại học cũng vẫn quang mãn vạn trượng như trước, ban đầu bận rộn với các loại thi đấu cùng hoạt động, quá trình theo đuổi của Lục Uẩn cũng không thuận lợi. Tôi và Lục Uẩn tham gia một bộ phận của hội học sinh, bắt đầu một năm kia, tôi và Lục Uẩn gặp mặt nhiều lầm, mà Lâm Hân và Thang Phong, chỉ có Lục Uẩn đề xuất bạn học trung học cũ tụ họp một chút, mới có thể xuất hiện.

Bắt đầu phát triển khiến trong lòng tôi âm thầm vui vẻ, nhưng lúc khai giảng mùa xuân năm hai đại học, Lục Uẩn đột nhiên nói với tôi, anh ta có bạn gái rồi, về sau phải giữ khoảng cách với tôi.

Mà đối tượng yêu đương của anh, chính là Lâm Hân.

Lúc Lục Uẩn nói với tôi rất vui vẻ, trong góc nhìn của anh, là tình yêu cuối cùng khổ tận cam lai. Mà ở chỗ tôi, chính là một hồi tình yêu đơn phương không có kết quả mà kết thúc.

Nửa học kỳ sau đó, số lần tôi thấy Lục Uẩn có thể đếm trên đầu ngón tay, anh ta vội vàng hẹn hò với Lâm Hân, ngược lại Thang Phong lên kế hoạch hoạt động thực tiễn xã hội trong kỳ nghỉ hè, hỏi tôi một tiếng có muốn tham gia hay không.

Mùa hè năm ấy tôi có hơn nửa tháng đều cùng Thang Phong thành lập đoàn đội, chạy nửa con Trường Giang làm thực tiễn.

Lần thứ hai nhìn thấy Lục Uẩn là nghỉ hè ở quê họp lớp, lớp bọn họ cùng lớp chúng tôi định cùng một ngày cùng một khách sạn, lúc tan cuộc xa xa nhìn thấy nhau, anh ta hướng tôi gật đầu, khách khí xa cách.

Ngày đó Thang Phong chờ ở dưới lầu nhà tôi, hỏi tôi có nguyện ý hẹn hò với anh ấy thử xem hay không, tôi liền nhớ tới ánh mắt đạm mạc của Lục Uẩn khi nhìn về phía tôi, m/a xui q/uỷ khiến thế nào liền đáp ứng.

Bốn người chúng tôi trở thành hai cặp đôi, ngược lại không cần phải nói gì tránh không tránh hiềm nghi.

Cuối tuần thường xuyên hẹn nhau đi chơi, mà tôi cũng có thể tận mắt chứng kiến, Lục Uẩn dung túng và bao dung cho Lâm Hân.

Cho nên lúc bọn họ chia tay tôi cảm thấy rất sốc, nhưng trong cơn sốc lại cảm thấy rất hợp lý.

Lục Uẩn coi như là một người được nhiều người yêu mến mà lớn lên, anh đối với một nữ sinh có thể rất tốt, nhưng không có khả năng bao dung mọi chuyện không có giới hạn.

Khi đó tôi và Thang Phong đã chia tay gần nửa năm, cũng mất dần liên lạc với Lục Uẩn và Lâm Hân, cũng không biết nguyên nhân cụ thể hai người chia tay.

Lục Uẩn ở quán bar uống say mèm, lúc tôi hỏi anh ta, anh ta nói, là chuyện rất nhỏ.

Tôi không hiểu chuyện rất nhỏ làm sao có thể làm cho hai người yêu nhau, mối qu/an h/ệ thân mật như vậy hoàn toàn chia tay, sau đó chính mình trải qua mới hiểu được, tất cả bởi vì chuyện nhỏ tích tụ lâu dài mà dẫn đến chia tay đột ngột như vậy, sau lưng đều có vấn đề áp bách tích góp từng tí một thời gian dài, đến nỗi cuối cùng tích đến mức khó mà quay lại.

Khoảng thời gian đó là khoảng thời gian tinh thần Lục Uẩn sa sút nhất, anh ta cũng không kháng cự tôi tới gần, tôi vừa có thời gian liền đi tìm anh, cùng anh ăn cơm tản bộ.

Không ít người đều cho rằng hai người chúng tôi ở bên nhau, tôi và Lục Uẩn đều không phủi sạch qu/an h/ệ, chỉ có rất rõ ràng, sự thật cũng không phải như thế.

Sau khi tốt nghiệp Lục Uẩn kiên định muốn đi đến một thành phố phồn hoa, cạnh tranh kịch liệt, tôi không chút do dự, đi theo anh đến nơi này làm việc. Chúng tôi vẫn duy trì qu/an h/ệ không xa không gần, tôi biết Lâm Hân cũng ở thành phố này, nhưng chúng tôi ăn ý không nhắc tới cô ấy.

Lục Uẩn trở nên ít nói, ngày càng đăm chiêu, không còn nụ cười tươi đẹp như lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh ấy. Đã lâu không còn uống rư/ợu, có một ngày đột nhiên lại uống nhiều, ôm tôi nói:

“Ôn Nguyên, ở bên anh nhé.”

Khoảnh khắc đó, tôi hiểu được qu/an h/ệ bạn bè nhiều năm như vậy chỉ có mình tôi đang lừa mình dối người.

Lúc Lục Uẩn gặp tôi lần thứ năm đã dám hỏi tôi có phải thích anh ấy hay không, tâm tư của tôi nhiều năm như vậy, làm sao có thể thoát khỏi ánh mắt của anh ấy chứ?

Tôi là gì chứ? Một kẻ hèn nhát, yếu đuối, tự tạo niềm vui cho bản thân như một thằng hề sao?

Nhưng đề nghị của anh đối với tôi mà nói tràn ngập sức hấp dẫn trí mạng, tôi không có cách nào cự tuyệt.

Sau đó tôi biết, ngày đó, Lâm Hân cũng có bạn trai mới.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
4 10 năm vây hãm Chương 10
7 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dựa vào hệ thống hóng hớt để làm nữ đế

Chương 6
Thân là công chúa đã mười tám năm, nay bị ép phải chọn phò mã. Chẳng ngại chi, ta có hệ thống hóng chuyện trong tay. Trước mặt hoàng thượng, ta giả vờ bấm đốt ngón tay tính toán. Con trai tể tướng, vẻ ngoài ôn nhu như ngọc, thực chất tâm địa đen tối, hay ngược đãi thiếp thất, loại. Con trai tướng quân, thân hình cao lớn uy mãnh, nhưng bên trong hư nhược, chẳng thể làm chuyện phòng the, loại. Trạng nguyên tân khoa, dung mạo tuấn tú, tài hoa hơn người, lại là gian tế địch quốc phái đến dùng mỹ nhân kế, mau bắt lấy tra tấn nghiêm ngặt! Hoàng thượng mặt mày đen kịt, nhưng sau khi tra rõ chân tướng thì vô cùng khâm phục. "Con gái à, con tính xem ba vị huynh trưởng của con, ai thích hợp kế thừa hoàng vị?" [Tít tít, hệ thống hóng chuyện ra mắt chấn động! Ba vị hoàng tử, một người hướng về Phật pháp, một người đam mê nữ trang, một người lại dành tình cảm sâu nặng cho Cửu thiên tuế!] Chuyện này— Ta nhìn phụ hoàng, chớp chớp mắt. "Phụ hoàng, nếu người không muốn tuyệt hậu, thì hãy chọn con làm hoàng đế đi."
Cổ trang
Hệ Thống
Nữ Cường
0
Diệu Diệu Chương 7