Đầu dây bên kia ồn ào hỗn lo/ạn, nhưng chẳng ai lên tiếng.
Diêm Khắc gằn giọng: "Diêm Lạc Đồng, sao không trả lời tin nhắn?!"
Đầu dây bên kia vọng lại tiếng hít thở mạnh, dường như bị dọa cho gi/ật mình.
Hai giây sau, một giọng trẻ thơ non nớt cất lên: "Anh là người anh đẹp trai đang đợi à?"
Diêm Khắc sững người, hạ giọng hỏi: "Em là ai?"
"Em là bé cưng!"
Diêm Khắc nghẹn lời, nghiêm nghị hỏi: "Em có thể đưa điện thoại cho anh đẹp trai được không?"
"Ưm..." Bé cưng tỏ ra khó xử, dùng giọng rất nhỏ thì thầm, "Nhưng anh đẹp trai ngủ rồi."
"Anh ấy hình như rất mệt, nên ngủ lâu lắm."
"Mẹ em bảo, trẻ ngoan không được làm phiền người khác ngủ."
Diêm Khắc bất lực nhếch môi, thấp giọng nói: "Vậy em đợi anh ấy dậy rồi nói với anh ấy là cứ chờ ở đó, anh sẽ đến đón ngay."
"Anh là ai vậy?" Bé cưng hỏi, "Có phải người anh ấy đang đợi không?"
Diêm Khắc đáp: "Phải."
Bé cưng nghi hoặc: "Không đúng."
"Anh đẹp trai nói anh ấy đang đợi anh trai."
"Anh ấy bảo anh trai rất dịu dàng, đối xử tốt với anh ấy, là người anh trai tốt nhất thế giới."
Em lại khẽ nói: "Nhưng vừa rồi anh nói chuyện rất hung dữ..."
Chẳng giống chút nào.
Diêm Khắc sững người, rồi nói: "Xin lỗi."
Cúp máy, mẹ trách móc: "Sao lại để Đồng Đồng đợi đến mức ngủ quên luôn rồi?"
Diêm Khắc lại nghiêm mặt: "Cho cậu ta một bài học, nếu không sau này sẽ còn nói dối nữa."
Mẹ lo lắng nhìn anh: "Đồng Đồng từ nhỏ đã là bảo bối của con, sao giờ lại khắt khe thế? Chỉ vì nó không phải em ruột sao?"
Diêm Khắc im lặng, khẽ lắc đầu.
Mẹ lại nói: "Con suy nghĩ sâu xa, mọi thứ đều xem nhẹ, chỉ có người con quan tâm mới khiến con tức gi/ận."
"Nhưng Đồng Đồng rất nh.ạy cả.m, đừng làm nó tổn thương."
Tổn thương ư?
Có một chút thôi.
Lúc Diêm Khắc bảo tôi giả b/ệnh, nói dối, đến đây để đòi tiền… Trái tim chỉ đ/au nhói dữ dội trong chốc lát.
Mẹ vẫn chưa biết chuyện tôi tỏ tình với Diêm Khắc, nên không hiểu nguyên nhân anh tức gi/ận.
Sao có thể là do quan tâm chứ?
Ai lại đối xử tà/n nh/ẫn với người mình quan tâm như vậy?
Tôi vẫn mãi không hiểu nổi.
Lúc Diêm Khắc ra khỏi nhà, trời đổ tuyết dày đặc.
Giao thông tắc nghẽn, chiếc Rolls-Royce tiến lên rồi dừng lại.
Diêm Khắc hạ cửa kính nhìn ra ngoài hai lần, kìm nén không thúc giục tài xế.
Tôi ngồi cạnh anh, không như những lần trước được anh đón về, ngồi cách xa một khoảng.
Khi gần đến nhà ga, Diêm Khắc lấy điện thoại nhắn tin: [Ra cửa soát vé được không?]
Rồi lập tức gửi thêm: [Thôi, em đợi tôi trong phòng chờ, đừng đi lung tung.]
Đến lúc đỗ xe, Diêm Khắc vẫn chưa nhận được hồi âm.
Anh lạnh lùng bước xuống, vừa đi về phía phòng chờ vừa bực tức: "Diêm Lạc Đồng, giờ em hư thật rồi."
"Chờ xem tôi xử lý em thế nào..."
Lời chưa dứt, ánh mắt Diêm Khắc đã đóng băng.
Tôi theo hướng nhìn của anh, trông thấy chính mình.