Hồi nhỏ nhà nghèo, tôi theo các chú các bác lên thành phố làm thuê, học được nghề sửa ống nước.
Cũng tạm đủ sống qua ngày.
Nhưng càng làm, tôi càng nhận ra, người giàu ở thành phố sao mà nhiều thế.
Lúc vào nhà sửa chữa, tiện tay “thó” vài món đồ linh tinh, bọn họ hoàn toàn chẳng hề phát hiện ra.
Gan tôi ngày một lớn.
Nếu may mắn vớ được món đồ giá trị lớn, có thể b/án được kha khá tiền.
Thật ra chỗ b/éo bở nhất vẫn là khu nhà của quan chức chính phủ, toàn là tiền mặt, châu báu và vàng thỏi.
Tôi từng bị tóm vài lần.
Tôi quỳ gối dập đầu, nói vài câu êm tai, tỏ vẻ đáng thương, chủ nhà thường cũng tha cho tôi đi.
Những đồng tiền đó lai lịch bất chính, bọn họ nào dám báo cảnh sát.
Nhưng nếu chuyện rùm beng lên, con đường phát tài này của tôi cũng đ/ứt đoạn.
Dĩ hòa vi quý mà lại.
Trong suốt sự nghiệp của tôi, món tiền dễ dàng nhất mà tôi có được là 10 vạn.
Cả một túi to, giấu ngay trong tủ.
Lúc nhìn thấy, tôi cũng gi/ật nảy mình.
Dẫu sao khu nhà đó cũng chẳng phải khu nhà giàu gì cho cam.
Chủ nhà là một cô bé chừng mười một, mười hai tuổi, bị m/ù.
Người gọi tôi đến sửa đồ là bảo mẫu nhà cô bé nhưng trước khi tôi đến, bà ta bảo nhà có việc đột xuất nên đi mất rồi.
Lúc tôi đang lục tủ thì bị cô bé phát hiện, con bé nhỏ giọng chất vấn tôi tại sao sửa ống nước lại vào phòng ngủ.
Một con nhóc m/ù dở, tôi cũng chẳng sợ nó báo cảnh sát.
Đe dọa tượng trưng vài câu, trói lại, nhét giẻ vào miệng rồi tôi chuồn thẳng, còn tiện tay nẫng luôn mặt dây chuyền ngọc bích trên cổ con bé.
Nói ra cũng lạ.
Mặt dây chuyền đó chẳng có giá trị gì mấy, b/án không ai m/ua nhưng hình như lại rất vượng tôi.
Từ sau vụ nhà đó, tôi làm ăn cực kỳ suôn sẻ.
Cho dù có gặp phải tình huống nguy hiểm đến đâu, tôi cũng chưa từng bị tóm.
Mấy đồng nghiệp có thói tắt mắt mà tôi quen biết lần lượt xộ khám hết, chỉ có tôi là đường thông hè thoáng.
Vào ra bình an.
Nhưng sau này camera giám sát nhan nhản, nghề này không làm ăn được nữa.
Tôi bèn dùng số tiền dành dụm được mở một công ty nhỏ, lúc rảnh rỗi thì đi lừa gạt mấy mụ đàn bà.
Chẳng ki/ếm được ít hơn đi ăn tr/ộm là bao.
Mục tiêu gần đây nhất của tôi tên là Đường Lăng.
Hơn ba mươi tuổi, nhan sắc không tồi, sau khi ly hôn thì vẫn đ/ộc thân nhiều năm.
Tôi quen cô ta trước cây ATM của ngân hàng.
Cô ta bị l/ừa đ/ảo qua mạng, lúc đó nếu không có tôi ngăn cản, còn dọa cho vài câu thì tiền đã chuyển đi mất rồi.
Cô ta hoảng lo/ạn lắm, hoàn toàn mất đi chủ kiến.
Tôi an ủi cô ta, dạy cô ta cách thu thập bằng chứng để báo cảnh sát, còn phổ cập thêm cho cô ta không ít những chiêu trò l/ừa đ/ảo kiểu mới và các th/ủ đo/ạn thường gặp.
Kể từ đó, cô ta mang ơn tôi sâu sắc, mở miệng ra là “Anh Thành”.
Quả nhiên, chỉ có chân thành mới đổi lại được lòng tin.
Đường Lăng sở hữu một gương mặt sắc sảo, tháo vát nhưng thực chất lại rất nhát gan, nhẹ dạ, chuyện gì cũng phải hỏi ý kiến của tôi.
Hơn nữa loại phụ nữ đ/ộc thân quanh năm suốt tháng, bề ngoài lạnh nhạt nhưng nội tâm lại cực kỳ trống rỗng.
Căn bản không thể chối từ một vị sếp cơ bắp, tinh tế và ân cần.
Loại phụ nữ này quá dễ nắm thóp, quả thật là người tình trong mộng của đám l/ừa đ/ảo chúng tôi.
Vốn dĩ mọi chuyện đang tiến triển rất tốt.
Tôi lấy hết cớ này đến cớ khác bòn rút của cô ta cũng được vài vạn, thậm chí còn tạm gác lại vài mục tiêu tốn quá nhiều công sức khác.
Nhưng ngay lúc tôi chuẩn bị cất lưới, làm vố cuối cùng thật lớn để vắt kiệt cô ta thì cô ta lại trở chứng.
Trước đó tôi có đi cùng Đường Lăng đến đồn cảnh sát, người tiếp nhận hồ sơ là một gã đàn ông, hình như họ Lý.
Vốn dĩ Đường Lăng cũng chưa chuyển tiền cho bọn l/ừa đ/ảo nên bị gã ta khua môi múa mép vài câu là đuổi về.
Cái dáng vẻ hách dịch, ra vẻ của gã, nhìn qua là biết loại cáo già ranh m/a.
Đợi đến lúc tôi phát hiện ra, hai người bọn họ đã lén lút liên lạc với nhau được một thời gian dài rồi.
Tuần trước, tôi nghe lén được cuộc điện thoại giữa cô ta và thằng cớm đó.
Thằng cớm này rõ ràng cũng chẳng có động cơ gì tốt đẹp, thế mà lại dám điều tra lên đầu tôi.
Gã bảo Đường Lăng thân phận của tôi rất đáng ngờ, bảo cô ta đừng tin tôi.
Cái con mụ Đường Lăng đúng là đồ n/ão phẳng, bị thằng cớm ng/u xuẩn kia dỗ ngọt vài câu đã tin sái cổ.
Món tiền đã hứa đưa cho tôi thì cứ khất lần khất lữa, rõ ràng là đã đề phòng tôi rồi.
Lúc ở cạnh tôi, thái độ của cô ta cũng không được tự nhiên, điện thoại thì đừng hòng chạm vào dù chỉ một ngón tay.
Thỉnh thoảng nhận được tin nhắn, cô ta sẽ căng thẳng liếc nhìn tôi một cái trước rồi viện cớ đuổi khéo tôi đi chỗ khác.
Tôi không cam tâm, dẫu sao cũng đã thả câu hơn hai tháng trời, mấy vạn bạc lẻ kia chẳng đủ bù đắp chi phí thời gian.
Hơn nữa tài sản của cô ta thế nào tôi đều nắm rõ trong lòng bàn tay, tiền tiết kiệm không chỉ có ngần ấy.
Chỉ tính riêng tiền đền bù giải tỏa căn nhà dưới quê mới đây thôi cũng đã là con số bảy chữ số rồi.
Bỏ cuộc là điều không thể.
Chỉ còn cách tăng thêm tiền cược.