HOA TƯỜNG VI

Chương 6

01/11/2025 15:17

Trong lúc cùng Trần Niên Niên làm bản tường trình ở đồn cảnh sát, tôi nhận được tin nhắn của Hà Tú Vân.

"Ngày mai giờ cũ, lần tư vấn cuối cùng, nhớ để trống thời gian cho tôi."

"Tại sao lại là lần cuối cùng?" Tôi nhắn lại.

"Hết tiền rồi."

Bà ta trả lời rất nhanh.

Tôi muốn cười, nhưng không cười nổi. Do dự một lúc, tôi vẫn đưa tin nhắn cho Dương Phong xem.

Anh ta tinh thần phấn chấn, nói ngày mai cảnh sát cũng sẽ hành động, bảo tôi phối hợp cho tốt.

Tôi đồng ý. Từ đồn cảnh sát trở về đã là đêm khuya, tôi tắm nước nóng, nằm trên giường nghe tiếng mưa rơi rào rào bên ngoài, nhưng mãi không ngủ được.

Ngày mai có lẽ sẽ là lần gặp mặt cuối cùng với Hà Tú Vân. Bà ta tuy không phải là hung thủ, nhưng biết mà không báo, gây nhiễu lo/ạn thông tin, rất có thể cũng sẽ phải ngồi tù.

Tôi trở mình, muốn nhanh chóng ngủ thiếp đi, nhưng càng như vậy, đầu óc lại càng tỉnh táo.

Lặng lẽ hồi tưởng lại cuộc trò chuyện hôm nay trong cửa hàng, tôi đột nhiên bật dậy.

Tôi luôn cảm thấy, Hà Tú Vân bằng lòng nói cho tôi nhiều như vậy là vì nghề nghiệp của tôi.

Hà Tú Vân không tin tôi, bà ta tin vào số mệnh. Nhưng bà ta có thực sự tin vào số mệnh không?

Hôm nay gặp Dương Phong, Hà Tú Vân hỏi anh ta "Cảnh sát các anh cũng m/ê t/ín d/ị đo/an à?".

Điều này rất kỳ lạ. Một người tin vào số mệnh đến mức kể hết chi tiết gi3t người của mình, bà ta lại gọi tín ngưỡng của mình là m/ê t/ín d/ị đo/an sao?

Tôi đột nhiên phản ứng lại: Hà Tú Vân thỉnh thoảng lại đến kích động tôi, kể cho tôi nghe chi tiết gây án, vu khống tôi là đồng phạm...

Bà ta không phải đang đe dọa tôi giữ bí mật, cũng không phải tin rằng tôi sẽ kín miệng. Bà ta đang ép tôi báo cảnh sát.

Những gì Hà Tú Vân nói với tôi có lẽ đều là thật. Sợi dây điện dùng để si// ết c// ổ người có lẽ thực sự nằm trong tay bà ta, bà ta cũng thực sự chuẩn bị ch/ôn nó trong chậu hoa nhà mình.

Từ lần đầu tiên bước chân vào Cát Tường Đường, bà ta đã lên kế hoạch giúp con trai thoát tội.

Nhưng vấn đề là, tôi, với tư cách là người thừa duy nhất trong câu chuyện này, tại sao Hà Tú Vân lại tìm đến tôi?

Bà ta muốn tự thú thì trực tiếp tìm cảnh sát chẳng phải được sao, việc gì phải vòng vo lớn như vậy ép tôi tố cáo bà ta?

Chắc chắn là có nguyên nhân gì đó ở đây.

Ngày hôm sau, cảnh sát đến cửa hàng sớm hơn dự kiến.

Họ gắn camera giấu kín vào phòng kín, để có thể theo dõi cuộc trò chuyện của chúng tôi trực tiếp mà không cần phải vào trong.

Dương Phong lại nhét cho tôi một chiếc tai nghe siêu nhỏ: “Đừng căng thẳng, lát nữa cứ trò chuyện bình thường, mọi ngày thế nào hôm nay cứ thế.”

Sợ tai nghe quá lộ, anh ta lại tìm một chiếc mũ cho tôi đội. Tôi ngồi trên ghế, mặc kệ họ sắp đặt.

“Đội trưởng Dương, Hà Tú Vân ra khỏi nhà rồi.” Có người hô lên trong bộ đàm.

"Nhận được." Dương Phong vỗ vai tôi, rồi rời khỏi phòng.

Không biết qua bao lâu, cánh cửa phòng kín lại được mở ra, vẫn là Hà Tú Vân với bộ đồ màu hoa hồng.

"Đổi kiểu rồi à?" Bà ta nhìn chiếc mũ của tôi, "X/ấu thật đấy, hợp với cậu gh/ê."

Tôi lười cãi nhau với bà ta, rút hai tờ giấy ăn đưa: "Lau đế giày đi."

Cũng lạ thật đấy, Hà Tú Vân mở cửa hàng tạp hóa chứ có phải làm ruộng đâu, sao lúc nào cũng thấy bà ta lấm lem bụi bặm thế nhỉ?

"Hôm nay tính là gì?"

"Hôm nay coi như không tính đi, cứ nói chuyện phiếm thôi."

Cả một đội cảnh sát đang chờ kia kìa, đến phút cuối Hà Tú Vân lại bảo không tính.

Tôi liếc nhìn bà ta, thăm dò hỏi: "Hay là giúp con trai bà tính xem?"

Bà ta lắc đầu: "Tôi không biết bát tự của nó."

Thật vớ vẩn, biết của mình mà không biết của con.

"Thôi được rồi," tôi thở dài, "Vậy thì nói chuyện đi."

"Tôi đặc biệt cảm ơn cậu Hà Phi, những gì cậu làm cho tôi, tôi sẽ nhớ mãi."

Tôi nhìn Hà Tú Vân, bà ta cũng nhìn tôi.

"Tôi làm gì cơ?"

"Giúp chúng tôi gi3t Tôn Thiến."

Tôi tức đến bật cười: "Tôi với cô ta có th/ù oán gì đâu mà tôi gi3t cô ta?"

"Cậu với mẹ cô ta có th/ù chứ sao."

“Hai tháng trước, mẹ cô ta làm mất ví ở cửa hàng cậu, cãi nhau làm mắt phải của cậu bị đá/nh thành nhược thị, còn muốn đuổi cậu ra khỏi thị trấn. Chẳng phải cậu nói với tôi thế sao?”

Tôi không cười nổi nữa, vì những gì Hà Tú Vân nói là sự thật.

"Cả nhà chúng nó làm á/c nhiều quá, người lớn không ra gì, trẻ con cũng chẳng ra gì. Gi3t rồi thì gi3t, cậu không cần phải cảm thấy tội lỗi."

"Toàn nói bậy bạ, bà cố tình đúng không?"

"Bị đá/nh là chuyện hai tháng trước rồi, giờ tôi gi3t Tôn Thiến làm gì?"

"Vì tôi đã hứa sẽ gánh tội thay cậu. Nếu thật sự bị cảnh sát điều tra ra, tôi sẽ đi tù thay cậu, cậu giúp tôi chăm sóc con trai..."

"Đợi đã," tôi giơ tay ngắt lời bà ta, "Vụ án Tôn Thiến là vụ án hi// ếp d// âm gi3t người, bà nói thử xem làm thế nào để gánh tội thay tôi?"

Hà Tú Vân im lặng.

"Hôm nay cậu làm sao thế?"

Một lúc lâu sau, bà ta mới thốt ra một câu như vậy.

"Cậu có hi// ếp d// âm nó thật đâu, chẳng phải dùng chổi chọc thôi à?"

Tôi nhìn Hà Tú Vân, không nói được một lời.

Tiếng chuông gió đón khách ở cửa vang lên leng keng, ngay sau đó, cánh cửa phòng kín bị đẩy mạnh ra.

Tôi bị cảnh sát ập vào đ/è xuống đất.

"Đứng im! Thành thật khai báo!"

Nhìn lại Hà Tú Vân, vẻ mặt bà ta còn hoảng lo/ạn hơn cả tôi. Dương Phong vẫy tay, ra hiệu áp giải bà ta lên xe cảnh sát.

"Cảnh sát Dương...Anh sẽ không thật sự tin lời m/a q/uỷ của bà ta chứ?"

"Chưa đâu," Dương Phong ngồi xổm xuống tháo mũ của tôi, rồi gỡ tai nghe của tôi, "Nhưng anh phải về đồn cảnh sát một chuyến, chúng tôi cần lấy mẫu DNA của anh."

Tôi, với tư cách là người duy nhất thừa thãi trong câu chuyện này, Hà Tú Vân tại sao...

"Chúng tôi nghi ngờ anh có liên quan đến vụ án này."

"Khoan đã, hung thủ chẳng phải là Hà Sướng sao? Liên quan gì đến tôi?"

"Tôi chưa từng nói hung thủ là Hà Sướng." Dương Phong giơ chiếc túi trên tay lên trước mặt tôi.

Anh ta xách chiếc túi đựng chứng cứ này từ khi bước vào, đến giờ tôi mới nhìn rõ bên trong đựng gì.

Là một con búp bê.

"Đây là cái gì?" Anh ta hỏi.

"Búp bê phù thủy Haiti, đồ trong cửa hàng tôi, anh lấy đi khi nào?"

"Đây không phải là đồ trong cửa hàng ạn."

"Cái này được tìm thấy ở nhà của nữ sinh mất tích Hoàng Xán Xán. Nói cho tôi biết, anh và cô ta có liên hệ gì?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7