Cậu ấy chỉ tay về phía nhóm gia sư riêng, ánh mắt đầy hung hãn.

"Mau bảo họ cút đi, cậu thừa tiền đến mức thuê gia sư đắt tiền như vậy cho một thằng vô dụng như tôi hả?"

Các gia sư nhìn nhau, có chút ngượng nghịu.

Tôi khoanh tay, lười biếng dựa vào lan can cầu thang, thưởng thức dáng vẻ xù lông của cậu ấy.

"Không học? Vậy thì nh/ốt anh ở đây cả đời, làm chó của em."

"Giam giữ người khác là phạm pháp đấy, tôi sẽ báo cảnh sát."

Tôi nhướng mày, thong thả móc điện thoại ra khỏi túi, mở một tấm ảnh, màn hình dí thẳng vào mắt cậu ấy.

Trong ảnh là một cô bé g/ầy gò, nhỏ nhắn, mặc chiếc váy cũ bạc màu, khoảng bảy tám tuổi, đang rụt rè đứng trước cửa một căn nhà đổ nát.

Tiếng gào thét của Trần Diễm đột ngột im bặt, đồng tử co lại, sắc mặt tái nhợt ngay lập tức.

"Tiểu Nhã? Cậu đã làm gì em gái tôi?!"

"Chẳng làm gì cả." Tôi thu điện thoại.

"Em gái anh - Trần Nhã - giờ đang ở phòng VIP B/ệnh viện Nhi trung tâm, được khám sức khỏe toàn diện. À, còn cái nhà nát như tổ chim của anh bị bọn đòi n/ợ cao lãi đ/ập phá suốt ngày, em cũng cho người 'dọn dẹp' rồi."

"N/ợ nần xóa sạch. Giờ anh tự do rồi."

Trần Diễm như bị sét đá/nh, cứng đờ tại chỗ, toàn thân hơi r/un r/ẩy.

Ánh mắt cậu ấy nhìn tôi, đầy sự kinh ngạc không thể tin được.

"Cậu điều tra tôi? Tại sao phải giúp? Chúng ta mới gặp nhau..."

"Đơn giản thôi." Tôi bước sát lại, phớt lờ sát khí trong mắt cậu ấy.

"Em đã nói rồi - em thích anh. Em đã trả một triệu n/ợ cho anh, em gái anh sau này có thể sống một cuộc sống như công chúa nhỏ."

"Giờ quyền lựa chọn ở trong tay anh, Trần Diễm."

Tôi chỉ tay về phía gia sư, lại lắc lư chiếc điện thoại.

"Muốn ra khỏi đây cũng được. Nhưng em đảm bảo, anh vừa bước chân ra cổng, em gái anh sẽ về lại cái nhà địa ngục đó."

"Bọn đòi n/ợ... Chà, anh biết chúng sẽ làm gì với một đứa bé không nơi nương tựa không? Còn anh thì bị em khóa ch/ặt ở đây, không thể về c/ứu. Một đứa trẻ..."

"Cậu đang đe dọa tôi?"

"Ừ, là em đe dọa đấy. Anh làm được gì? Không chỉ đe dọa, nếu còn cứng đầu, em không ngại x/é quần áo anh, làm cho anh phục tùng trước mặt nhiều người đâu…"

Không khí đóng băng.

Các gia sư không dám thở mạnh.

Chú Vương lo lắng nhìn tôi.

Các vệ sĩ thì tỏ vẻ hóng chuyện.

Trần Diễm trừng mắt nhìn tôi, lồng ngựk phập phồng dữ dội.

Nắm đ/ấm cậu ấy siết ch/ặt, các khớp ngón tay trắng bệch, "ken két" vang lên, như thể giây tiếp theo sẽ vung tới đ/ập nát mặt tôi.

Cuối cùng, tất cả cảm xúc đều dồn nén thành sự tĩnh lặng ch*t chóc.

Cậu ấy nghiến răng nói từng chữ, mỗi chữ như thấm đẫm m/áu: "Tôi... học."

"Ngoan lắm." Tôi mỉm cười.

"Thi đỗ đại học xong, chúng ta sẽ đính hôn. Đủ tuổi thì ra nước ngoài tìm đất nước cho phép kết hôn cùng giới."

Trần Diễm đột nhiên quay sang chú Vương:

"Thiếu gia nhà chú chắc chắn là có vấn đề về đầu óc, chú thật sự không đưa cậu ấy đi khám bác sĩ sao?"

Chú Vương gi/ận dữ:

"C/âm mồm! Thiếu gia nhà tôi là người thi được hạng nhất tất cả các môn đó.”

“Chắc chắn là cậu dùng lời đường mật lừa gạt thiếu gia nhà tôi, thiếu gia nhà tôi là nam thần của trường, bao nhiêu cô gái đưa thư tình cậu ấy còn không nhận, ai ngờ lại bị một tên tóc vàng như cậu, cậu…"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
11 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm