Hôm nay không có lịch trình, tôi nằm trong khách sạn chơi điện thoại.

Tôi thay đổi đủ cách tìm ki/ếm chuyện của Dịch Tân và Bác Diễn mà chẳng thấy tin tức gì. Hồi đó sau khi tôi và Bác Diễn đến với nhau, hôm sau đã có cả đống lời đồn đại.

Trên đời này làm gì có bức tường nào kín gió, trừ khi Bác Diễn đã chặn đứng mọi nguồn cơn.

Anh ấy... lại muốn bảo vệ Dịch Tân đến thế sao?

Sao không nghĩ đến cảm nhận của tôi chứ.

Trái tim tôi lại nhói đ/au, mắt vừa cay vừa xót vì nhìn màn hình quá lâu, tôi đành vứt điện thoại sang một bên.

Nhìn chằm chằm lên trần nhà, tôi càng nhìn càng mông lung, sau này phải làm sao đây?

Thứ Bác Diễn mang đến cho tôi, không chỉ vật chất, mà còn nhiều hơn về mặt tinh thần...dĩ nhiên cả thể x/ác nữa.

Tôi không nỡ rời xa anh ấy, nhưng nếu tôi giả vờ m/ù quá/ng, vờ như không thấy sự thân mật của anh với người khác thì thôi vậy.

Điện thoại reo, tôi lười biếng liếc nhìn màn hình, bốn chữ ‘giàu có, giỏi giang’ nhấp nháy, mất một lúc để hiểu chuyện gì xảy ra, tôi bật dậy như cá chép vượt vũ môn.

Bác Diễn lại gọi điện cho tôi! Vậy có nghĩa là anh ấy phát hiện tôi rời đi rồi?

Dù tôi và Bác Diễn quen nhau chưa được mấy ngày đã thế này thế kia, nhưng tôi vẫn chưa vượt qua được nỗi sợ bị người ta bàn tán, nên không cho anh ấy gọi điện, chỉ nhắn tin thôi.

Hiện tại anh ấy trực tiếp gọi điện cho tôi, xem ra là đang sốt ruột.

Ồ hô, anh ấy vẫn quan tâm đến tôi mà.

Ngón tay tôi lơ lửng trên nút nghe máy, khoan đã, nghe máy quá nhanh liệu có khiến tôi trông như đang vồ vập?

Tôi quyết định đợi mười giây rồi mới nghe, kết quả đến giây thứ tám, điện thoại tắt.

Tôi ngỡ ngàng mở to mắt, ngón tay r/un r/ẩy bấm ngay nút gọi lại.

Thế này thì xong, chẳng giữ được chút kiên nhẫn nào, ngược lại càng tỏ ra rằng tôi đang để ý.

Giọng Bác Diễn có chút nghẹn ngào.

“Quản gia nói em đã ra khỏi nhà từ sáng sớm.”

Tôi cố tỏ ra lạnh nhạt: “Ừm.”

“... Anh nhớ là hôm nay em không có lịch trình.”

Được, hóa ra là anh gọi đến để kiểm tra, lại còn đổ lỗi ngược cho tôi.

“Lịch trình riêng không được sao?”

Đầu dây bên kia rơi vào im lặng, giằng co một lúc, tôi đang phân vân có nên lên tiếng trước không, thì nghe thấy một giọng ngọt ngào gọi: “Sếp Bác.”

Sếp~ Bác~

Tốt lắm Bác Diễn, đi làm cũng mang theo Dịch Tân.

Tôi siết ch/ặt nắm đ/ấm, rồi lại uể oải thả lỏng, tôi rất muốn chất vấn, nhưng lại không có tư cách.

Nhịn rồi lại nhịn, vẫn không nhịn được, tôi vòng vo hỏi: “Gần đây tỷ lệ xuất hiện của Dịch Tân khá cao nhỉ, chắc ki/ếm được nhiều tiền lắm nhỉ?”

“Chỉ là một sự kiện thương mại thôi, không phải em không muốn đến sao?”

Được, lại là lỗi của tôi, nhưng để tránh hiềm nghi, tôi không tham gia sự kiện nào cùng địa điểm với Bác Diễn thật.

Bên đó ồn ào lên, giọng Bác Diễn xa dần, hình như anh đang nói chuyện với người khác, tôi nín thở nghe mà chẳng rõ.

“Một tiếng nữa giải thích với anh, em có lịch trình riêng gì mà phải ở khách sạn bảy đêm. Còn nữa…”

Chưa nói hết đã cúp máy, còn gì nữa?

Tôi có cảm giác đây không phải chuyện tốt lành.

Mọi hành động của tôi đều bị anh ấy nắm thóp, dù tôi ở đâu cũng không thể trốn tránh anh, nhưng Bác Diễn mà tôi nhìn thấy và tiếp xúc, chỉ là một phần của anh ấy thôi.

Anh ấy có thể vung tiền vì tôi, cũng có thể đổ nguồn lực cho người khác.

Tôi đang tự thôi miên, tự chữa lành, thì tin nhắn từ 'trà xanh' đó hiện lên.

“Anh Dũ, anh lại không nói rõ chuyện tình cảm với sếp Bác sao? Xin lỗi nha, em lỡ lời rồi…”

Lúc này màn hình điện thoại tôi đang dừng ở bảng xếp hạng tìm ki/ếm.

Ngay trên hashtag #Dịch Tân Diện Đồ Siêu Đẹp Trai là hashtag #Ánh Mắt Kéo Tơ Của Kiều Dũ Tề Tịnh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi đạt cấp tối đa về tài ăn nói, tôi khiến cả kinh thành phát điên

Chương 8
Cả kinh thành này ai nấy đều tường tận, tiểu thư nhà họ Mạnh mang cái miệng khiến người ta tức đến chết cũng không xong. Phụ thân ta vốn là Nội các Đại học sĩ, cả đời cẩn ngôn thận hành, ngày ngày bái Phật cầu cho ta bớt nói vài câu. Cuối cùng, người chẳng còn cách nào khác, đành ép gả ta cho kẻ thù không đội trời chung của người là Cố Bắc Thần – kẻ vốn nổi danh nghiêm nghị, quyền khuynh triều chính. Ngày thành thân, vài kẻ đối đầu chính trị với Cố Bắc Thần cố ý sai phu nhân đến tân phòng để gây khó dễ cho ta. Thượng thư phu nhân che miệng, cười đầy mỉa mai: “Mạnh tiểu thư, Cố Thủ phụ tính tình lạnh lùng, chẳng gần nữ sắc, nàng gả tới đây, cuộc đời này xem như chẳng còn gì để trông mong rồi.” Ta vén khăn che mặt, bốc lấy quả táo tàu trên bàn vừa nhai vừa đáp: “Nhìn thấu được cuộc đời thì tốt chứ sao, chứng tỏ mắt ta vẫn còn sáng tỏ lắm! Chẳng như phu nhân đây, mắt mờ chân chậm, đến cả lão gia nhà mình đêm qua ngủ lại ở phòng thiếp nào cũng chẳng nhìn ra.” Một vị Thị lang phu nhân khác tức giận đập bàn: “Ngươi là nha đầu thế nào mà ăn nói hồ đồ vậy, chẳng sợ sau này bị nhà chồng chán ghét, vận mệnh tát cho vỡ mặt hay sao!” Ta nhai táo tàu, cười rạng rỡ như hoa: “Ôi chao, thế thì tỉnh cả người tỉnh táo lắm đấy!”
Cổ trang
0
Phất Nhân Chương 7