Hoa nở rồi cũng sẽ có ngày tàn

Chương 16

01/11/2025 21:06

“Em thực sự theo đuổi được rồi, em trai anh đẹp trai thế này, sao có thể thất bại được chứ!”

“Lúc trước... Lúc trước em còn nhỏ! Vẫn là một đứa nhóc!”

“Được rồi được rồi, ngày mai em dẫn anh ấy qua.”

Lục Tề cúp điện thoại, lăng xăng chạy đến ôm chầm lấy tôi.

Tôi như bị quay một vòng trên không trung, rồi bị ném phịch xuống sofa.

Lục Tề bắt đầu trổ tài bám người của mình, cứ cọ má vào mặt tôi không ngừng.

“Ngày mai anh có kế hoạch gì không? Em muốn dẫn anh đến nhà anh trai em ăn cơm.”

Tôi hơi gi/ật mình.

Lục Tề đúng là con nuôi, cậu ấy còn có một người anh trai tên là Lục Tân Đình, con ruột của nhà họ Lục, nghe nói bị thất lạc 10 năm mới được tìm về.

Hiện tại Lục Tân Đình đã tiếp quản sự nghiệp của nhà họ Lục, là nhân vật hàng đầu trong thành phố.

Anh đối xử ôn hòa lịch sự với tất cả mọi người, chỉ riêng với Lục Tề là lại có chút... Kỳ lạ khó tả.

“Em từ nước ngoài trở về mà chưa đi gặp anh trai, chắc anh ấy nhớ em lắm.”

Tôi chớp mắt, không nhịn được hỏi: “Nhớ em? Em chắc chứ?”

“Tất nhiên rồi, anh trai quan tâm em nhiều lắm.”

Tôi mỉm cười gượng gạo: “Em... Em vui là được.”

Lục Tề vui vẻ là thế, nhưng đến lúc đến nhà anh trai ăn tối thì lại trở nên ủ rũ.

Bởi vì anh trai dường như thực sự không nhớ cậu ấy, hoàn toàn không hỏi thăm về cuộc sống của cậu ấy ở nước ngoài, không hỏi cậu ấy có chuyện gì vui không, có nhớ nhà không.

Dường như chỉ cần biết cậu ấy còn sống là đủ.

Ngược lại, Lục Tân Đình không ngừng hỏi thăm tình hình gần đây của tôi.

Tôi cảm thấy hơi bất ngờ.

Cuộc trò chuyện xã giao chỉ kết thúc khi một người đàn ông khác trở về.

Người này tôi cũng không lạ, thường xuất hiện trên tạp chí kinh tế, đứng ngang hàng với Lục Tân Đình ở vị trí cao nhất, tên là Giang Dữ.

Khi Giang Dữ trở về, anh ấy gật đầu với tôi như một lời chào, sau đó đi đến trước mặt Lục Tân Đình, hôn một cái rất tự nhiên và thân thuộc, rồi vào phòng ngủ thay đồ.

Lục Tề không chịu nổi nữa.

Cậu ấy đ/á chân hai cái, cả người ngã vật ra sofa.

“Khoe khoang, khoe khoang! Khoe từ lúc em 8 tuổi cho đến lúc em 22 tuổi, hai người hết chuyện để khoe chưa vậy?!” Giọng cậu ấy đầy vẻ gi/ận dỗi.

Tôi không nhịn được bật cười.

Lục Tề lại bật dậy, lao về phía tôi như hổ đói vồ mồi: “Ai mà không có vợ chứ! Em cũng có! Em cũng khoe!”

Cậu ấy chu môi một cách lố bịch.

Khi môi cậu ấy chỉ còn cách tôi vài centimet, tôi không chút nương tay mà t/át cho cậu ấy một cái.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 Người Dọa Ma Chương 12
6 LẨU ĐÊM Chương 8
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
9 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mẹ chồng lén lấy sữa bột của con tôi cho cháu ngoại, tôi đổi thành bột mì, 5 tháng sau chị chồng ôm con hớt hải chạy đến tìm tôi.

Chương 28
Số tiền này, tôi trích ra từ "quỹ mẹ bỉm" của chính mình. Đó là khoản tiền tôi đã kiên quyết dành ra hàng tháng từ tiền lương ngay từ khi mang thai, một phần quản lý tài sản gia đình chuyên biệt, với mục đích không để chi phí cho con cái làm ảnh hưởng đến kế hoạch tài chính bình thường của gia đình nhỏ.
0