Khi kẻ chủ mưu đứng sau công ty Bối Miễn biến mất một cách kỳ lạ, vô số nhân viên trong công ty cũng lần lượt bị kết tội.

Nhìn thấy tin tức, cư dân mạng mới vỡ lẽ, "Bối Miễn? Đọc ngược lại chẳng phải là Miến Bắc, Bắc Myanmar sao! Thật là ngang ngược!"

"Chẳng lẽ chỉ có mình tôi tò mò về tung tích của kẻ chủ mưu đó?"

"Không, tôi còn tò mò tại sao streamer Hảo chỉ phát trực tiếp vài ngày mà bắt được toàn tội phạm."

"Không phải vậy đâu, cái cô trọng nam kh/inh nữ kia là người bình thường mà nhỉ?"

"Rõ ràng người phía trên không theo dõi thông tin mới nhất. Bên phía cảnh sát đã x/á/c nhận, cô ta cũng là nhân viên công ty Bối Miễn! Và theo câu chuyện streamer Hảo kể cuối cùng, tôi nghi ngờ rằng chính cô ta là người bạn tốt đ/âm sau lưng đó."

"Còn Phong Lương chính là streamer chuyên vạch trần chiêu trò l/ừa đ/ảo dụ người vào, Vương Trì là tên sếp nam kinh t/ởm!"

"Trời, streamer Hảo siêu đỉnh!"

"Mà này, streamer Hảo còn sống không? Người đàn ông đeo mặt nạ đó là ai vậy?"

"Không biết nữa..."

Nhìn loạt bình luận này, tôi không lên mạng phát trực tiếp nữa.

Bên tai tôi vẳng lại tiếng kêu thảm thiết của Sakka, cùng một giọng nói lẩm bẩm mách tội, là một cô gái, "Chẳng qua chỉ nhổ móng tay hắn thôi mà? Có đáng phải kêu la om sòm thế không?"

"Trước đây hắn cũng đối xử với chúng ta như vậy, còn chê chúng ta kêu khó nghe!"

Tôi trấn an tâm trạng cô ấy xong thì nhận được điện thoại của Triệu Tín.

"Hà Sương ch*t rồi."

Điều này nằm trong dự liệu.

Viên cảnh sát già tiếp tục, "Là con trai cô ta lỡ tay gi*t cô ta."

"Sau vụ b/ắt c/óc, con trai cô ta bị bạn học hắt hủi ở trường. Ban đầu nó còn vui vì không phải đi học."

"Nhưng rồi phát hiện ở nhà quá nhàm chán, nên bắt chước video trên mạng m/ua boomerang về để tỏ vẻ ngầu."

"Rồi khi Hà Sương tan ca, con boomerang đó đ/âm thẳng vào thái dương cô ta, t/ử vo/ng tại chỗ."

Tôi tùy hứng hỏi, "Thế con trai cô ta thì sao?"

Viên cảnh sát già im lặng vài giây rồi nói tiếp, “Sợ ch*t khiếp, nhìn thấy Hà Sương ch*t thì một lúc sau nó cũng ch*t vì sợ hãi."

"Khá đấy, còn gh/ê hơn cả hiệu ứng phim ảnh."

Ông hỏi tôi, "Hảo Quy Giai, Sakka thật đang ở trong tay cô phải không?"

Tôi liếc nhìn kẻ đang bị hành hạ đến thoi thóp, cười, "Không có đâu."

Không ở trong tay tôi, mà ở trong tay họ.

Tôi cúp máy, nói với những người bạn, "Đi thôi, chúng ta về nhà trước, hay tiếp tục tìm mục tiêu tiếp theo?"

Đằng sau là tiếng các cô gái gọi tôi, "Quy Giai! Về nhà thôi!"

Quy Giai, về nhà.

Hảo Quy Giai, rất muốn về nhà.

Cuối cùng chúng ta cũng về nhà rồi.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm