HÔM ẤY TRỜI ĐẦY GIÓ TUYẾT

Chap 7

14/04/2026 15:48

Chu Tự Sinh nhìn tôi chằm chằm, trong mắt lộ rõ khao khát mãnh liệt.

Tôi quay mặt đi, nhưng vành tai lại bị anh khẽ c.ắ.n lấy, lạnh buốt.

Anh giữ lấy cằm tôi, ép tôi quay lại, rồi trao cho tôi một nụ hôn đầy xâm chiếm. Hơi thở anh nóng rực, bàn tay đặt nơi thắt lưng tôi cũng như th/iêu đ/ốt.

Tôi bị anh hôn đến mềm nhũn, cảm giác nóng rực ở eo khiến tôi muốn tránh né.

Anh giữ ch/ặt phần eo đang cử động lo/ạn xạ của tôi, giọng khàn khàn: “Đừng nhúc nhích.”

Cảm nhận được hơi nóng gi/ữa hai ch/ân, tôi không dám động đậy nữa.

Chu Tự Sinh tựa cằm lên vai tôi, giọng khàn đến khô rát: “Đừng trêu anh…”

Tôi gật đầu như gà mổ thóc, chỉ h/ận không thể biến thành khúc gỗ.

Một lúc lâu sau, khi vòng đu quay lên đến đỉnh, ngoài cửa sổ pháo hoa rực sáng.

Tôi cúi người, thành kính hôn lên môi anh, “Chu Tự Sinh, lần này chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau.”

19.

Lần yêu đương này, Chu Tự Sinh dính người hơn hẳn trước kia.

Anh luôn muốn quấn lấy tôi, còn thỉnh thoảng lại đòi công khai mối qu/an h/ệ. Tôi cứ m/ập mờ cho qua, lấy lệ cho xong.

Dù sao thì, sức mạnh của mấy chuyện tám nhảm đúng là quá đ/áng s/ợ.

Chu Tự Sinh lại đa nghi, gh/en bóng gh/en gió đến mức kinh người. Chuyện gì cũng gh/en, bĩu môi nhìn tôi đầy đáng thương: “Em nói xem, chuyện gì vậy chứ, bạn trai mà phải dừng xe cách công ty bạn gái năm trăm mét. Còn đồng nghiệp thì có thể cùng em đi thẳng vào công ty.”

Tôi xoa đầu anh, dịu giọng nhượng bộ: “Cho em thêm một tuần nữa, một tuần sau mình sẽ công khai.”

Ánh mắt Chu Tự Sinh sáng rực lên, lập tức đẩy tôi ngã xuống sofa.

Tôi bật cười, vỗ tay anh: “Anh làm gì mà như bé M/ập nhà em vậy.”

Ánh mắt Chu Tự Sinh chợt tối lại, cúi sát xuống: “Thật sao? Nhưng anh biết làm nhiều thứ… mà bé M/ập thì không.”

Sáng hôm sau, tôi đẩy tay anh đang đặt trên eo mình ra.

Đúng là… không biết nhẹ nhàng là gì.

20.

Nhưng người đến tìm tôi trước lại là mẹ của Chu Tự Sinh.

Vẫn là quán cà phê hôm ấy, vẫn là tờ chi phiếu quen thuộc. Khác ở chỗ, lần này con số trên chi phiếu đã tăng vọt.

Gấp mười lần, năm mươi triệu.

Bà đưa chi phiếu cho tôi, giọng điệu cao cao tại thượng: “Tôi biết, cô Thẩm là người thông minh. Cầm số tiền này, đổi thành phố khác mà sống đi.”

Tôi đẩy chi phiếu trở lại, nhìn thẳng vào mắt bà ta: “So với năm mươi triệu, rõ ràng Thái tử nhà họ Chu có giá trị hơn nhiều. Hơn nữa, nếu là Chu Tự Sinh muốn chia tay, tôi tuyệt đối sẽ không níu kéo.”

Bà Chu hừ lạnh: “Cô Thẩm à, tình yêu không bền như cô nghĩ đâu. Hiện tại thì đúng là yêu đương thắm thiết, nhưng thời gian trôi qua, chỉ e nó sẽ trách cô vô dụng. Nghĩ kỹ đi, năm mươi triệu cũng đủ cho cô sống sung túc cả đời rồi đấy.”

Tôi khẽ cong khóe môi, giọng lạnh nhạt: “Đó là chuyện giữa tôi và Tự Sinh, không phiền bà phải bận tâm.”

Bà Chu không nói thêm gì, để lại tờ chi phiếu rồi rời đi.

Tôi nhìn tờ chi phiếu trước mặt, trong lòng bỗng dâng lên một khoảng mịt m/ù. Bà ấy nói không sai, tình yêu có thể vững chắc được bao lâu?

Tài nguyên của một cuộc liên hôn, liệu tình cảm có thể sánh kịp không?

Tôi nhét chi phiếu vào túi, dự định sẽ về nói rõ với Chu Tự Sinh.

21.

Không ngờ, vừa bước ra khỏi quán liền đụng mặt Chu Tự Sinh. Khóe mắt anh hơi đỏ, chặn tôi lại ngay đầu ngõ: “Thẩm Thanh Ngôn, em thấy anh không đáng giá bằng năm mươi triệu sao?”

Tôi khựng lại trong thoáng chốc, không kịp phản ứng anh biết chuyện này từ đâu.

Chu Tự Sinh thấy tôi không trả lời, giọng mang theo chút tủi thân: “Em lại muốn bỏ anh lần nữa à.”

Ngày càng có nhiều ánh mắt dõi theo, tôi kéo anh về xe ngồi. Anh siết c.h.ặ.t t.a.y tôi hơn, tôi thở dài: “Không phải như anh nghĩ, em đâu có định đi.”

Tôi lấy tờ chi phiếu trong túi ra đưa cho anh, kể lại nguyên văn lời mẹ của anh đã nói.

Chu Tự Sinh thoáng căng thẳng nhìn tôi, giọng trầm xuống: “Vậy… vậy em cũng nghĩ như bà ấy nói sao? Em nghĩ anh sẽ bỏ rơi em?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, thành thật: “Chu Tự Sinh, em không biết. Cho nên em đến hỏi anh. Anh nói gì, em sẽ tin. Nhưng nếu thật sự có một ngày như thế, em mong chúng ta có thể chia tay trong yên bình.”

Chu Tự Sinh lập tức cúi xuống hôn tôi, gấp gáp và mạnh mẽ: “Ngày đó sẽ không bao giờ đến, trừ khi anh chế*.”

Bờ môi bị khóa ch/ặt không thốt nên lời, mà Chu Tự Sinh cũng không cho tôi cơ hội để nói.

Vậy thì… cứ để thời gian trả lời.

Chỉ có thời gian, mới là minh chứng chân thật nhất.

22.

Mối qu/an h/ệ giữa tôi và Chu Tự Sinh cuối cùng cũng được công khai.

Ngoài dự đoán, không hề tạo nên sóng gió gì.

Mãi về sau tôi mới biết, là Chu Tự Sinh đã sớm sắp xếp ổn thỏa mọi thứ.

Anh cũng càng đối xử với tôi cẩn trọng hơn. Từng hành động, từng lời nói đều chu đáo, anh vào vai một người bạn trai hoàn hảo.

Trong những lúc nửa mê nửa tỉnh, tôi từng nghe thấy anh thì thầm bên tai: “Đừng đi…”

Chúng tôi như rơi vào một thế lưỡng nan.

Tôi không dám nói quá nhiều về tương lai, còn anh thì cảm nhận ra sự do dự trong lòng tôi.

Sự chênh lệch về thân phận khiến hai trái tim không thể dễ dàng chạm đến nhau.

Cho đến khi tôi phát hiện t.h.u.ố.c an thần và chiếc nhẫn của Chu Tự Sinh…

Tựa như hai trái tim đang bị nung ch/áy, rõ ràng ở rất gần, mà lại thấy xa cách.

Tôi bắt đầu nghĩ: Có lẽ, mình nên dũng cảm hơn một chút.

Chủ động bước về phía anh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đừng Diễn Nữa, Chúng Ta Thích Thầm Nhau Mà

Chương 10
Năm thứ 3 tôi thích Lâm Uyên, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và anh trai tôi. "Em cậu cũng 22 tuổi rồi nhỉ? Sao chưa từng thấy em ấy yêu ai vậy?" Anh tôi đáp: "Hình như đúng thật. Chưa bao giờ thấy nó thân thiết với cô gái nào cả." Lâm Uyên thở dài: "Cậu đúng là chẳng quan tâm em mình gì hết. Để hôm nào tôi giới thiệu cho em ấy một đối tượng xem mắt. Em ấy cứ như trẻ con vậy, phải tìm người trưởng thành một chút mới được." Tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực. Chắc chắn anh đã biết tôi thích anh rồi, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng. Người ta đã nói đến mức này rồi, chẳng phải có nghĩa là không thích tôi sao? Thế là tôi lập tức lấy điện thoại gọi cứu viện. Tôi gọi một đàn em khóa dưới đến, nhờ em ấy giả làm bạn gái mình. Tôi cứ tưởng lần này mọi chuyện sẽ trót lọt. Ai ngờ em ấy vừa xuất hiện, sắc mặt của cả Lâm Uyên lẫn anh trai tôi đều tái mét.
453
2 MẸ NẤM Chương 11
5 Ngôi sao may mắn Chương 13
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
10 BỐI Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm

DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN

Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
Tác giả: La Tiểu Kỳ Editor: Ting Ting Tang Tang Trong làng chúng tôi có một tục lệ báo tang, gọi là “Hiếu tử dập đầu, quỳ lạy khắp phố”. Tục này quy định sau khi người già qua đời, con trai phải đến từng nhà trong làng dập đầu báo tang. Người bề trên sẽ đi phía sau gõ chiêng và hô lớn: “Hiếu tử dập đầu!”. Người ta nuôi con để lo lúc cuối đời, cũng chỉ mong đến ngày này được ra đi một cách vẻ vang, trang trọng nhất. Nếu nuôi con mà bất hiếu, không chịu dập đầu báo tang, thì người chết sẽ nhắm mắt không yên.
Linh Dị
232.69 K