CỰU CUNG XUÂN

Chương 5

14/04/2026 15:15

Điều này có chút giả tạo, ta lơ đãng định cáo lui bỏ đi, Thái tử cười ha hả quay đầu nhìn ta: "Lời thật là, ở trên người muội, ta thấy được hình bóng một người. Lúc đó hắn rất cô đơn, không ai giúp hắn, bây giờ ta luôn muốn giúp muội một tay."

Mãi đến sau này ta mới hiểu người mà Thái tử nói là ai, ta quen với việc Phụ hoàng thường xuyên lui tới Cẩm Vân Cung của Quý phi, không nhận ra, Hoàng hậu mới là thê tử đầu tiên của ông, Thái tử là đứa con đầu lòng của ông.

Ta do dự rất lâu, cuối cùng vẫn bước lên xe kiệu Thái tử vào ngày Tiết Thượng Nguyên đó.

"A Cửu, ngươi đi ra ngoài chơi không?"

"Không."

"Vậy ngươi muốn đi xem Tiết Thượng Nguyên không?"

"Không."

"Ngươi muốn xem!"

"Ừm."

"Hầy, vậy ta miễn cưỡng dẫn ngươi đi xem vậy, không phải ta muốn đi, là ngươi muốn đi."

"Ừm."

Thái tử phái một số người đi theo ta, dưới chân Thiên tử sẽ không có ai dám làm càn.

Chợ đêm ở Tiết Thượng Nguyên ở Kinh thành đèn đuốc sáng trưng, người ta ồn ào náo nhiệt, hoàn toàn trái ngược với Hoàng cung lạnh lẽo hoa lệ, tiếng người ồn ào khiến ta đ/au đầu, nhưng không hề gh/ét.

A Cửu bị ta kéo ra, một người áo đen, mặt vô cảm đi trong đám đông trông đặc biệt nổi bật, bản thân hắn không thấy có gì, người đi đường trên phố đều tránh xa thiếu niên như Hung thần này.

"Tiết Thượng Nguyên, chơi đèn lồng, A Cửu mặt đen như vậy hù người ta chạy hết rồi." Nghĩ lại cũng đáng thương, người có thể đi chơi với ta chỉ có A Cửu, mà A Cửu lại không phải là người bình thường.

Ta m/ua một bát chè trôi nước, năm viên trôi nước trắng tròn ú nu chen chúc trong bát sứ trắng, ta vừa định ăn, A Cửu nhanh nhẹn múc một viên trong bát ta ăn mất.

"A Cửu, ngươi muốn ăn thì ta có thể m/ua cho ngươi một bát nữa."

"Thử đ/ộc."

Bát chè trôi nước đó xa xa không thể sánh bằng trong cung, Tiết Thượng Nguyên rất náo nhiệt, nhưng không liên quan gì đến ta, dần dần ta có chút buồn chán, tính thời gian đã hẹn với Thái tử, chi bằng về cung ngắm trăng còn hơn.

Điều buồn chán hơn là ta muốn m/ua một chiếc đèn lồng Song Đế Liên, đã bị người khác m/ua mất nhanh hơn ta một bước.

Ta không hứng thú đến sớm chờ Thái tử dưới chân thành đã hẹn, pháo hoa b.ắ.n lên trong Kinh thành vào Tiết Thượng Nguyên, pháo hoa rực rỡ bung nở trong đêm tối, đám đông hưng phấn ngẩng đầu thưởng thức.

Trong tiếng n/ổ đinh tai nhức óc ta nói với A Cửu: "Tiết Thượng Nguyên năm sau, chúng ta lại ra ngoài."

Thái tử đến đón ta có vẻ hơi trầm trọng, hình như xảy ra chuyện gì đó, nhưng ta không hỏi.

Sau khi trở về ta tỉnh dậy vào ngày hôm sau nhìn thấy một chiếc đèn lồng cài bên cửa sổ, hoa sen đôi sống động như thật.

Sau Tiết Thượng Nguyên, hậu cung ủ dột như sắp có bão tố, A Cửu trốn trong bóng tối nghe thấy lời đồn lan truyền nhanh như chuột trong cung nhân hạ cấp.

Vào Tiết Thượng Nguyên có một nữ thổ phỉ dẫn theo hắc y nhân cư/ớp bóc, chuyên cư/ớp đèn lồng của các cô nương, vô cùng vô sỉ.

Chủ đề về nữ thổ phỉ nhanh chóng bị một chuyện khác áp đảo, tôn nhi của Trấn Viễn Tướng quân - Dương lão Tướng quân, là Dương tiểu công tử, cưỡng đoạt dân nữ vào Tiết Thượng Nguyên, còn đ.á.n.h c.h.ế.t phu quân của nữ nhân đó, rồi vứt x/ác xuống sông nơi thả đèn lồng vào Tiết Thượng Nguyên.

Nếu là công tử ăn chơi thông thường, trong cung sẽ không có sự im lặng quái dị như vậy, chỉ vì Dương tiểu công tử là biểu đệ của Thái tử, Dương lão Tướng quân là cha của Hoàng hậu.

Và lúc Dương tiểu công tử làm á/c, Thái tử vâng chỉ đến phủ Trấn Viễn Tướng quân vào Tiết Thượng Nguyên, để biểu thị sự thân cận với Dương lão Tướng quân đang trấn giữ Tây Bắc, cũng để an ủi nỗi nhớ nhà của Hoàng hậu.

Bây giờ không ai dám đụng vào t.h.ả.m án này, vì không ai dám hỏi, rằng lúc Dương tiểu công tử hành động, Thái tử có biết không? Thái tử có đi cùng không?

Mọi người đồng lòng làm ngơ về chuyện này, như thể đang th/ai nghén cơn mưa bão.

Cổng lớn Phượng Nghi Cung đóng ch/ặt, Mẫu phi dặn ta gần đây đừng qua lại quá gần với bên Thái tử.

Ta ở lại Cẩm Vân Cung yên tĩnh thêu thùa, gọi A Cửu xuống khỏi xà nhà, níu lấy gấu áo hắn thêu hết hoa sen đôi này đến hoa sen đôi khác, cuối cùng trên áo đen xuất hiện rất nhiều hoa sen quái dị.

Phượng Nghi Cung và Đông Cung lâu ngày không có động tĩnh, ta lén lút lẻn đi xem, bên ngoài Phượng Nghi Cung có thị vệ canh gác, Đông Cung lại càng phòng bị nghiêm ngặt. Trận thế này khiến người lớn lên trong cung từ nhỏ như ta cảm thấy không ổn: "Thái tử ca ca bị quản thúc sao?"

Lần này A Cửu không trả lời ta, hắn được bồi dưỡng làm Ám vệ, đôi khi đầu óc hắn còn không bằng ta, nếu không cũng không làm ra chuyện cư/ớp đèn lồng của cô nương nhà người ta giữa phố được.

Vài ngày sau lời đồn kinh hãi hơn truyền ra. Thái tử dung túng thân quyến làm hung: Thất đức.

Trữ quân các triều đại, coi trọng nhất là đức hạnh, hai chữ lớn này đ/ập xuống không ai gánh nổi, đây còn là lời nói của Đại Nho đương triều, Thái phó những năm đầu của Thái tử.

"A Cửu, dẫn ta đến Đông Cung đi!"

A Cửu ôm ta bay lượn trên mái nhà Hoàng cung, ngói bị dẫm phát ra tiếng động nhẹ, ta quấn trong áo choàng đen không dám nhúc nhích.

A Cửu dễ dàng né tránh tất cả lính canh, như q/uỷ mị nhảy từ mái hiên tẩm điện Thái tử rơi xuống mặt đất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đừng Diễn Nữa, Chúng Ta Thích Thầm Nhau Mà

Chương 10
Năm thứ 3 tôi thích Lâm Uyên, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và anh trai tôi. "Em cậu cũng 22 tuổi rồi nhỉ? Sao chưa từng thấy em ấy yêu ai vậy?" Anh tôi đáp: "Hình như đúng thật. Chưa bao giờ thấy nó thân thiết với cô gái nào cả." Lâm Uyên thở dài: "Cậu đúng là chẳng quan tâm em mình gì hết. Để hôm nào tôi giới thiệu cho em ấy một đối tượng xem mắt. Em ấy cứ như trẻ con vậy, phải tìm người trưởng thành một chút mới được." Tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực. Chắc chắn anh đã biết tôi thích anh rồi, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng. Người ta đã nói đến mức này rồi, chẳng phải có nghĩa là không thích tôi sao? Thế là tôi lập tức lấy điện thoại gọi cứu viện. Tôi gọi một đàn em khóa dưới đến, nhờ em ấy giả làm bạn gái mình. Tôi cứ tưởng lần này mọi chuyện sẽ trót lọt. Ai ngờ em ấy vừa xuất hiện, sắc mặt của cả Lâm Uyên lẫn anh trai tôi đều tái mét.
453
3 Người giúp việc Chương 10
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
6 BỐI Chương 9
7 MẸ NẤM Chương 11
10 Ngôi sao may mắn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm

Danh phận chẳng có, ta giận hờn khôn nguôi

Yêu đương qua mạng lại bốc trúng bạn thân của anh trai. Chẳng còn cách nào khác, tôi đành vừa giấu anh trai, vừa dỗ dành Tạ Tri Thầm làm người tình bí mật. Tạ Tri Thầm ngoan ngoãn gật đầu, nhưng sau lưng lại đổi nhạc chuông điện thoại thành: “Tôi không danh không phận, tôi giận giận giận.” Anh trai tôi thấy rõ đến mức tưởng cậu ấy thất tình, nhiệt tình như lửa giới thiệu cho cậu ấy mối tình tiếp theo. Tạ Tri Thầm không nói gì, chỉ một mực từ chối thẳng thừng: “Không yêu, miễn bàn, muốn yêu thì yêu em gái cậu ấy.” Anh trai tôi ngơ ngác: “Không yêu thì thôi, sao lại chửi người? Tôi nhớ trước đây tính tình cậu đâu có nóng nảy thế này?” Cho đến khi anh ấy về nước sớm, vô tình bắt gặp Tạ Tri Thầm đang đè tôi vào tường hôn. Anh ấy mới hiểu nghĩa đen của câu nói đó. Trong phút chốc, anh ấy sụp đổ hoàn toàn: “Thỏ còn không ăn cỏ gần hang, Tạ lão cẩu, cậu còn ra dáng con người không hả!!!” Tạ Tri Thầm che chở tôi trong lòng, chẳng hề áp lực chút nào, chỉ mải miết khiêu khích: “Chẳng phải đã thông báo trước cho cậu rồi sao? Yêu em gái cậu đấy.”
Hiện đại
Tình cảm
0